Có đôi khi những điều nhỏ bé nhất…
Những thứ giản dị nhất lại mang lại bình yên và niềm vui trong cuộc đời….Và đôi khi giữa muôn vàn nỗi buồn, mình đâu cần những điều to lớn chỉ cần một khoảnh khắc an nhiên bên cậu là đủ mèo con nhỉ…
Người bạn nhỏ với chiếc khăn len màu xanh giữa cánh đồng hoa khi mùa thu về.
Sâu trong ánh mắt ấy có lẽ là sự thấu hiểu, là tình cảm yêu thương mà cậu dành cho cô bạn yêu quý của mình. Giữa những đoá hoa xinh tươi màu sắc ấy, những cánh vàng trải dài trên thảm cỏ xanh, những đoá lan tim tím hai bên bờ, những màu hồng len lỏi trong những chiếc lá cũng không bằng cô chủ nhỏ với mái tóc nâu tết hai bên, điểm thêm những nhành hoa trắng bé xíu xiu. Bởi vì trong đôi mắt si tình của mèo nhỏ vẻ đẹp của cô bạn luôn là ấm áp nhất.
Dưới những tán cây, mùa thu về, những chiếc lá đã ngả vàng, cuốn theo chiều gió, và ở đâu đó, chàng mèo đang si mê cô bạn nhỏ của mình. Đó là tình bạn gắn bó, là những kỉ niệm, những khoảnh khắc mang theo hết dòng thời gian của cuộc đời mình.

Chắc có lẽ cô bạn là người yêu những điều nhỏ bé đáng yêu!
Một chú chim nhỏ đậu trên chiếc dây phơi, chú nhìn ngắm bức tranh của cô bạn. Giữa một rừng thanh âm của gió, chú cũng muốn hoà theo một điệu nhạc bằng giọng hót líu lo của mình. Những chiếc khăn vắt trên dây phơi, chiếc nào cũng điểm thêm những cánh hoa nhỏ xíu.
Rán vẽ bức tranh này vào một chiều Đà Lạt chuyển cơn mưa ồ ạt , bầu trời âm u chẳng còn chỗ cho những đám mây xanh. Vào chiều mưa ấy, Rán mong những khoảnh khắc bình yên nhất bên người bạn nhỏ của mình, mặc dù người bạn ấy có thể đã ở rất xa Rán. Chỉ là một khoảnh khắc ngọt ngào, được bên cậu, những kỉ niệm ấy đã đủ làm Rán cảm thấy an yên dẫu tất cả cũng chỉ còn là kỉ niệm…