Mơ về một vườn hoa hồng nhỏ với màu sắc dịu dàng, chợt thêu lên bằng những sợi chỉ với màu sắc mơ mộng của mình.
Đà Lạt những ngày đầu tháng năm, những hạt mưa buồn nhẹ nhàng rớt xuống. Bên khung cửa nhìn ra bầu trời xung quanh, Rán mơ về những tia nắng ấm của buổi sớm. Mơ về một khung cửa với những hàng rào có những dây leo xanh mơn mởn và điểm những đoá hoa tươi thắm.
Và khi bức tranh thêu hoàn thiện cũng là lúc những tia nắng ấm cũng ghé ngang qua khung cửa.
Phải chăng chỉ cẩn đủ kiên nhẫn một chút thì sau cơn mưa bầu trời lại gửi tới món quá ấm áp. Không rực rỡ nhưng những đoá hoa nho nhỏ lại mang một màu sắc nhẹ nhàng và dịu dàng. Cũng giống như những hạt nắng của buổi sáng sớm không gay gắt chỉ vừa đủ để xoa dịu những tâm hồn đang lạnh lẽo.
Có lẽ chúng ta đều không cần phải quá phô trương vẻ đẹp của mình mà chỉ cần để vẻ đẹp ấy tự nhiên toả ra theo đúng những gì mà nó có.
Những đoá hoa nhỏ cũng vậy, không có quá nhiều màu sắc rực rỡ, nhưng những gì mà Rán muốn gửi gắm vào đó là một vẻ đẹp đơn giản và ấm áp, một sự dịu dàng để xoa dịu những cơn mưa dữ dội của Đà Lạt trong buổi chiều vội vã để rồi nhận ra những tia nắng ấm đã bất ngờ toả đến tự bao giờ.