CUỘC GẶP GỠ ĐỊNH MỆNH (P.3 – Khi tình yêu chớm nở…)

cuoc gap go dinh menh phan 3

CUỘC GẶP GỠ ĐỊNH MỆNH (P.3 – Khi tình yêu chớm nở…)

CUỘC GẶP GỠ ĐỊNH MỆNH (P.3 – Khi tình yêu chớm nở…) 642 1024

Cuộc gặp gỡ định mệnh (P.CUỐI)

 

Một buổi tối sau giờ làm việc ở Homestay.

            – Anh về trước đây hai đứa. Hai đứa ở lại dọn dẹp rồi nghỉ sớm đi nha. Dương nói rồi ra về.

            – Dạ. Em rửa xong chỗ ly này là về luôn anh Dương. Minh nói vọng ra.

            – Ê Minh! Uống nước đi cho đỡ mệt.

            – À. Cảm ơn Đạt nha! Minh cười và nói.

            – Minh làm ở đây lâu chưa?

            – Minh cũng mới làm ở đây được vài ngày. Còn Đạt sao lại làm ở đây?

            – À! Thì một chút vì phụ anh Dương, một chút về tiền bạc và…Nói tới đây Đạt dừng lại và mỉm cười.

            – Có muốn ra ngoài kia nói chuyện một lát rồi về không? Minh bỏ đôi gang tay ra rồi nói với Đạt.

            – Ok. Đạt trả lời.

            – Hôm bữa, Đạt thấy Minh ở đêm nhạc, hình như Minh khóc thì phải?

            – Chắc có lẽ do bài hát xúc động quá thôi. Khi đã hát rồi, nếu con người ta hiểu thì cảm giác giống như là của mình vậy.Minh ngập ngừng nói rồi ngước nhìn ra xa.

            – Ừ. Đạt nhẹ nhàng trả lời.

            – Mà Đạt không phải người ở đây đúng không?

            – À. Đạt ở Sài Gòn. Mới chuyển đến Đà Lạt được vài năm.

            – Sao lại muốn chuyển đến Đà Lạt? Minh tò mò hỏi.

            – Cũng tình cơ thôi, Đạt thích cái không khí và con người nơi đây.

            – Chắc là người yêu ở đây chớ gì? Minh cười rồi nói.

            – Ừ. Đã từng như vậy… Đạt lặng lẽ trả lời.

            – Minh xin lỗi nha!

            – Không sao đâu. Cũng quen rồi và có lẽ cũng quên rồi. Còn Minh.

            – Ba mẹ Minh mất rồi. Giờ Minh sống với em gái. Cũng đã từng quen một người. Anh ấy cũng ở Sài Gòn, hai đứa gặp nhau ở trên đây. Quen nhau, yêu nhau rồi chia tay. Mọi thứ cứ như một giấc mơ vậy.

            – Có lẽ chúng ta đã không có duyên với họ. Đạt nói rồi ngước lên trời nhìn xa xăm.

            – Thôi. Về thôi Đạt, cũng muộn rồi. Về nghỉ sớm mai còn đi làm.

            – Để Đạt đưa Minh về nha.

            – Không sao đâu. Minh tự đi về được. Đạt cứ về đi. Linh cũng về đây.

            Đợi Linh đi trước, Đạt cũng chạy xe theo sau nhưng không để cô biết. Đạt không yên tâm khi để Linh về một mình. Đợi Linh vô nhà cậu mới quay xe đi về. Đạt loay hoay cả đêm. Cậu không sao ngủ được, mỗi lúc hình bóng của Minh lại càng hiện rõ trong đầu.

Sau những ngày tháng đắm chìm trong cuộc tình cũ, hôm nay Đạt mới nhận ra chính bản thân cậu mới là người cố chấp khi cứ theo đuổi mãi một thứ tình yêu mù quáng. Yêu thương là chưa đủ, mà còn phải thấu hiểu. Hiểu để biết cảm nhận của nhau, để biết rằng sự cố gắng từ một hướng sẽ không có kết quả. Có lẽ đã tới lúc cậu nên để một ai đó giúp cậu cảm thấy tình yêu còn nhiều điều ý nghĩa hơn là đau khổ.

            – Chị Minh ơi. Nay em đi học trưa không về đâu. Chị đi ăn đi, khỏi ghé về nhà nhé!

            – Hôm nay lại bỏ chị mày một mình hả.

            – Hôm nay thôi mà. Em muộn học mất rồi đây.

            – Có cần chị chở đi không?

            – Em tự đi được. Em đi đây gặp chị sau.

            – Cái con bé này thật là… Minh cười rồi nói.

            Hôm nay cô bắt đầu thực hiện kế hoạch của mình là trồng thêm hoa ở bên dưới cửa sổ của Homestay. Cô rất thích cách nhìn chúng lớn lên, ra hoa và tận hưởng mùi hương dịu dàng từ chúng.

            Đang loay hoay với đống đất, Minh nghe thấy giọng hát quen thuộc vang lên. Cô ngước mắt nhìn qua cửa sổ. Hôm nay ít khách nên Đạt chơi đàn guitar và hát. Giọng hát đó vẫn hãy như thế nhưng có gì đó khang khác, giai điệu hôm nay vui tươi hơn. Minh đang nhẩm theo từng câu hát của Đạt thì bỗng cô thấy Đạt nhìn mình cười trìu mến. Minh cúi người xuống rồi tiếp tục làm công việc của mình. Đang làm thì giọng của Đạt vang lên:

            – Làm gì mà quay ngoắt đi vậy. Đạt vừa cười vừa nói.

            – Hị hị. Minh quay lại làm việc thôi mà. Minh ngập ngừng nói. Mặt cô ửng đỏ.

            – Minh thích nghe hát không?

            – Ừ!! Minh gật đầu lia lịa rơi cả mũ xuống đất. Cô ngượng ngùng định cúi xuống nhặt cái mũ lên thì có một bàn tay đã giúp cô làm điều đó.

            – Cảm ơn Đạt nhà! Minh cười rồi quay đi.

            – Khi nào Minh muốn nghe có thể nói Đạt, không cần nhòm qua cửa sổ đâu nhé! Đạt cười nói rồi đi vô.

            – Đâu có đâu…Minh vừa quay lại nói thì Đạt đã đi mất. Không biết có nghe được lời Minh nói không mà Đạt vừa đi vừa cười.

            Hôm nay, ở trong đầu Minh lại hiện hữu hình bóng của một người. Người con trai với giọng hát nhẹ nhàng khiến trái tim cô rung động. Giọng nói, nụ cười đó, nụ cười ấm áp khiến con người ta cảm thấy như mình được quan tâm, cảm thấy bình yên và muốn được che chở.

            – Trưa nay, Minh không về hả. Đi ăn cơm với Đạt đi. Đạt mới nói anh Dương rồi.

            – Ừ. Trưa nay em Minh không về nên Minh định ở lại làm luôn.

            – Thôi lên xe Đạt chở đi ăn cơm. Chứ không ăn là ngất ra đó anh Dương nói Đạt bắt nạt Minh á. Đạt nói rồi mỉm nụ cười thật tươi.

            – Ừ…Hihi.

            Trên đoạn đường, cả Minh và Đạt đều im lặng. Hai người không nói với nhau điều gì cả. Minh khẽ nhìn ra xung quanh, những bông hoa dã quỹ đã nở, lại một mùa hè đang đến, mùa của những đau thương đã qua…Đã rất lâu rồi Minh không ngồi sau xe với một người con trai, kể từ ngày tình yêu tan vỡ, mọi thứ đều làm cô nhớ lại và đau khổ.

Nhưng hôm nay, cô thấy mọi thứ thật bình yên, cô nhắm mắt lại và tận hưởng không khí của cái thành phố thân yêu này. Đang đi thì cơn mưa bắt đầu ập đến. Mùa hè ở đây, thỉnh thoảng lại bắt đầu bằng một cơn mưa rào bất chợt. Không mang áo mưa nên Đạt và Minh quyết định tới trú tại hiên nhà của một quán nước, hôm nay người ta đóng cửa.

Hai người dựng xe rồi chạy vô thì hạt mưa bắt đầu dày lên và to hơn. Mưa càng lúc càng nặng hạt, gió to làm hạt mưa hất vào hiên nhà,  bắn cả lên mặt. Đạt và Minh xích lại gần nhau hơn. Minh khẽ đứa tay ra đón lấy những hạt mưa, đôi mắt to tròn long lanh cùng khuôn mặt bầu bĩnh dễ thương của Minh dễ khiến người ta xao xuyến. Cô vẫn ngắm mưa và có kẻ thì đang nhìn cô say đắm, vừa nhìn vừa cười. Đạt thấy vui trong lòng, người con gái này có sức hút thật lạ, cái cách mà cô ấy cười cũng thật đặc biệt.

            – Đi thôi Đạt ơi. Hết mưa rồi. Đi ăn cơm không muộn giờ làm mất.

            – À…Đi thôi. Đạt vẫn còn chìm đắm trong suy nghĩ bỗng giật mình nói.

            – Minh muốn ăn cơm gì, ăn sườn hay gà.

            – Ừm…Ăn cơm gà đi. Hihi.

            – Ok Minh.

            – Hai cô cậu đi ăn mà lâu quá nha. Chắc hẹn hò phải không?

            – Đâu có đâu anh Dương. Tụi em trú mưa nên lâu á.

            – Lãng mạn quá ta. Trú mưa chung luôn à. Dương vừa cười vừa nói.

            – Em đi làm việc đây. Minh ngại ngùng, nói rồi đi mất.

            – Hãy cho bản thân mình một cơ hội để bắt đầu lại. Dương vỗ vai Đạt.

            Cả đêm đó, Đạt không ngủ được, cậu nghĩ về quá khứ, về tương lai, về người con gái mà cậu đã từng yêu và về Minh. Trong tim cậu lúc này, hình bóng về người xưa chưa thể quên nhưng có một vị trí đang lớn dần lên, đó là Minh. Mọi thứ thật nhẹ nhàng, không rạo rực như mối tình đầu nhưng mạnh mẽ và quyết liệt. Yêu thương đôi khi đến bất chợt như định mệnh đã sắp đặt trước. Có lẽ, cậu sẽ nắm lấy cơ hội này thật chặt.

            Cơ hội đôi khi đến với ta một cách bất ngờ, nếu không nắm bắt ta sẽ để vụt mất. Một lúc nào đó khi nhìn lại chúng ta có lẽ sẽ nói rằng phải chi ngày ấy…

            Những ngày sau đó, Minh và Đạt ngày càng thân thiết. Họ quan tâm nhau, thỉnh thoảng lại nói chuyện với nhau sau giờ tan làm và Đạt sẽ hát cho cô nghe.

            “Hỡi em, cô gái của định mệnh

Trái tim anh đã nghĩ sẽ không yêu một ai nữa”

            Nhưng tình yêu thật giống như định mệnh đã sắp đặt

            Khi cho hai ta gặp nhau.

            Em, cô gái với đôi mắt to tròn

            Hãy quên đi quá khứ với những nỗi đau

            Hãy để anh bên em …”

            Những lời ca cất lên bên khung cửa sổ, những đám mây bồng bềnh trôi, mặt trăng đêm nay thật sáng. Hai con người, hai nỗi đau, họ xích lại gần nhau và bỏ qua quá khứ với những bồng bột. Bài hát kết thúc. Đạt khẽ đặt lên môi Minh một nụ hôn nhẹ nhàng. Sau những đau khổ, Minh và Đạt lại trao cho nhau một niềm tin mà họ đã từng chôn vùi. Tình yêu lại bắt đầu chớm nở…

            Đã có những mối tình, có ngọt ngào, có chia ly và đầy nước mắt. Chúng ta từng một lần trải qua những kỉ niệm của một mối tình ngây dại, yêu cuồng nhiệt rồi lại tan vỡ. Khi ai đó rời xa, ta trách người và tự trách mình, ta nén nỗi đau lại, đóng cửa trái tim và tự lừa dối bản thân. Tại sao lại không trân trọng những  người bên cạnh yêu thương ta hiện tại thay vì những thứ ở quá khứ. Yêu thương đôi khi đến thật bất chợt, nếu biết nắm bắt hạnh phúc sẽ ở bên.

            Hãy để quá khứ ở đúng vị trí của nó như một hồi ức đẹp, để khi nhìn lại bạn thấy cuộc đời thật ý nghĩa. Khi bạn mạnh mẽ giương cánh buồm đón lấy cơn mưa tình yêu thì đó là lúc tình yêu chớm nở với bạn…

...continue…