“Em vẽ đóa hoa dại bên sườn đồi xanh thẳm
Đẹp lặng lẽ rồi tàn lặng lẽ
Em dệt mùa thu chỉ còn toàn nỗi nhớ…
Bão giông rồi em vẫn chờ tôi…”
Có nỗi buồn nào sâu thẳm hơn, có nỗi buồn nào đẹp bằng nỗi buồn của em, khi những nỗi niềm nhung nhớ chỉ gói gọn trong trái tim mà chẳng thốt ra bằng lời được. Có những chiều biền biệt như thế, đôi mắt em vẫn hướng về một nơi xa xôi lắm…