Con người ta vốn mong muốn rất nhiều thứ trong cuộc sống nhưng đến những giây phút thầm lặng chỉ mong có được sự bình yên sâu lắng. Không ồn ào, không vội vã, chỉ mong trước những con sóng của cuộc đời có một điểm neo an yên trong tâm hồn…Phải chăng, ta phải đi qua thêm nhiều con sóng nữa bản thân mới có đủ trân trọng những điều giản đơn nhất trong cuộc đời…
Có nhiều thứ nhỏ bé giản dị nhưng bền lâu, cùng ta đi suốt những thăng trầm trong cuộc sống. Có lẽ chúng ta luôn chạy theo những điều lớn lao ở bên ngoài mà quên mất rằng bản thân cũng cần cho mình những khoảng trống. Những khoảng nào đó để thả lòng mình vào, để vun đắp xây dựng lại tâm hồn từ lâu đã nghẹt thở bởi những bộn bề của cuộc sống.
Ở đó, ta nuôi dưỡng lại trái tim mình khỏi những vết xước, khỏi những thương tồn mà từ lâu vốn dĩ cần được âu yếm, vỗ về. Không có những hào nhoàng bên ngoài, không có những tranh đua, ta lại trở về với chính mình, trở về với góc nhỏ bình yên. Ta ở bên những thứ cũ kĩ quen thuộc nhưng trong lòng ngập tràn những an yên…