Ngày bé mẹ gỡ tóc rối cho con, giờ lớn rồi con chải lại mái tóc phong sương của mẹ.
“Trên bầu trời cao rộng lớn ấy Những đám mây trắng bồng bềnh trôi Mẹ ơi!
Phải chi con là bạn mây nhỏ Mẹ sẽ là bầu trời che chở đám con thơ
Nếu một ngày trời mưa giông ngập lối
Mẹ đừng đi, hãy chờ con mẹ nhé
Con sẽ khóc và bay đi tìm mẹ
Mưa tạnh rồi, nước mắt mẹ lau khô…”
Vài ba câu thơ buồn, tâm tư con lặng lẽ nhớ những ngày không nhiều sóng gió