CUỘC GẶP GỠ ĐỊNH MỆNH (P.1 – Người lạ chung đường)

cuoc gap go dinh menh phan 1

CUỘC GẶP GỠ ĐỊNH MỆNH (P.1 – Người lạ chung đường)

CUỘC GẶP GỠ ĐỊNH MỆNH (P.1 – Người lạ chung đường) 642 1024

Cuộc gặp gỡ định mệnh (P.1)

 

Có những mối tình đã qua để lại trong chúng ta nhiều hồi ức. Đó là những kỉ niệm đẹp, đó có thể là nỗi đau và đó cũng có thể là hạnh phúc…

Người lạ chung đường…

Đà Lạt, những buổi chiều sau cơn mưa rào, sương phủ kín khắp nơi. Trên đoạn đường đèo, Đạt chợt nhớ tới những kỉ niệm của một thời đã qua. Đã có ai đó từng ngồi sau lưng cậu hát vu vơ, có những cái ôm chặt ấm áp của một người con gái dịu dàng thanh khiết như sương mai.

Bao nhiêu năm qua, trên những chuyến đi, Đạt gặp rất nhiều người nhưng chưa ai thật sự khiến cậu rung động như cô ấy. Cái cách mà cô ấy đến với cậu thật đặc biệt giống như một cơn gió thoảng qua nhưng dư vị của nó đủ khiến cậu nhớ cả một đời.

– Anh gì ơi? Anh gì ơi? Anh có sao không? Cô gái với đôi mắt tròn xoe nhìn Đạt.

– Tôi không sao! Đạt uể oải đứng dạy sau khi bị ngã xe. Chẳng là tối qua cậu ta có nhậu với mấy thằng bạn nên sáng nay đầu óc vẫn còn mơ màng.

– Anh có cần đi bệnh viện không. Tay anh bị xướt rồi kìa, có máu nữa để tôi băng vô cho nhé!

– Cô phiền quá đi.Tôi tự làm được. Đạt lạnh lùng đứng dậy, rồi dựng xe lên chạy đi tiếp. Bỏ mặc cô gái đứng đó ngạc nhiên.

– Cái tên này chẳng biết điều gì cả chị ơi. Nghĩ sao mà chị giúp mà hắn tỏ thái độ rõ đáng ghét, còn không biết cảm ơn gì cả. Biết vậy em chẳng dừng xe nữa mặc kệ luôn.

– Cái con bé này! Chắc người ta bận gì đó nên mới vội vàng đi thôi. Người ta không sao là tốt rồi.

– Đó! Chị toàn thế! Hiền lành làm gì giữa cái xã hội đầy thành phần điên giống như cái tên lúc nãy! Tốt lắm rồi người ta bắt nạt, người ta làm chị đau khổ thôi.

– Duyên à! Con nít ranh nhiều chuyện quá đi thôi! Đi tiếp không muộn nguy hiểm lắm!

– Chị Minh ơi, chị Minh à, em bó tay chị luôn rồi! Đúng là có một bà chị ngây ngô!

– Ơ! Cái con bé này! Đi thôi! Chị quánh em bây giờ!

– Ahihi. Nói vậy thôi. Không có giai thì lên xe em đèo.

Cái cách mà họ gặp nhau chẳng giống ai, cả hai đều trải qua một mối tình sâu đậm. Có người chọn những con đường để quên đi, có người chọn giấu đi niềm đau, tạo ra vỏ bọc để bảo vệ trái tim từng một lần tan vỡ.

– Chị vẫn còn nhớ hắn ta à. Duyên giật tấm hình mà Minh đang cầm trên tay.

– Em đưa đây cho chị. Kệ chị. Minh giật lại tấm hình.

– Em nói chị bao nhiêu lần rồi. Chị cứ lưu luyến làm gì cái gã đã bỏ chị đi theo người con gái khác.

– Em thì biết gì chứ! Em chưa yêu , em không hiểu được đâu.

– Ok. Em chẳng biết gì cả. Nhưng ngày nào em cũng thấy chị đau khổ vì cái gã kia. Nói rồi Duyên giật lấy khung hình trên tay ném vô xọt rác.

– Minh vội vàng chạy ra nhặt lại. Hiên giữ lấy chị rồi quát:

– Chị cố chấp vừa thôi! Tình yêu đau khổ thế thì yêu làm gì! Từ ngày ba mẹ mất, chị đã nuôi em, chăm sóc cho em. Chị có biết chị là người thân duy nhất của em không! Chị tưởng đêm nào chị cũng khóc mà em không biết sao! Quên người ta đi, vui vẻ lên đi! Sao phải khổ vậy!

Minh khóc, nước mắt cô rơi sao bao lâu kìm nén. Có những thứ tưởng chừng đã qua đi rất lâu rồi nhưng để lại trong con người ta những vết thương thật lớn. Vết thương ấy biết bao giờ mới lành lại?

– Chị khóc đi. Khóc một trận thật to vào! Khóc đi rồi mai sẽ tốt hơn! Duyên ôm lấy chị và nói.

Đêm đó, Minh đã khóc, khóc rất nhiều, khóc cho cuộc tình đã qua , khóc để quên đi người cô đã từng yêu sâu đậm, khóc cho vơi nỗi đau và khóc để bắt đầu một cuộc sống mới.

“CHỊ ƠI! EM ĐI HỌC ĐÂY! CHỊ NHỚ DẬY ĂN SÁNG ĐI. CHÚC BÀ CHỊ MỘT BUỔI SÁNG VUI VẺ”

Minh cầm mảnh giấy mà Duyên để trên bàn, cô khẽ cười. Một ngày mới bắt đầu, cô chăm sóc những chậu cây quanh hành lang, dọn dẹp và sắp xếp lại đồ đạc. Cô đặt cây hương thảo ở bàn làm việc của mình. Mùi hương của nó khiến cô cảm thấy thật dễ chịu.

Từ ngày bố mẹ mất, Minh lao vào làm việc đêm ngày, sự cô đơn khiến cô phải lòng một chàng trai rồi mọi thứ chợt tan vỡ. Cô sợ cách mà người ta ra đi bỏ lại cô với sự trống trải sâu thẳm trong lòng, cô sợ cái gọi là yêu thương chưa đủ.

Nhưng hôm nay thì khác, cô bắt đầu lại. Còn có cả tương lai ở phía trước, còn Duyên, em gái của cô, người thân duy nhất của cô và cả lời hứa với mẹ luôn giữ cho trái tim tốt đẹp dù có bất cứ chuyện gì xảy ra.

Mai là buổi làm việc đầu tiên sau khi Minh ra trường, cô xin vào làm ở một Homestay gần nhà với vai trò phục vụ và chăm sóc vườn cây ở đó. Minh rất yêu thích công việc này, nó giúp cô cảm thấy thoải mái sau những sóng gió đã trải qua.

Sau ngày ba mẹ mất cuộc sống của Minh và em gái trở nên khó khăn hơn, cô là trụ cột và cũng là chỗ dựa vững trãi của Duyên. Được cái con bé cũng chăm chỉ, học giỏi và lém lỉnh. Nhà có hai chị em nhưng tính cách thì lại hoàn toàn trái ngược nhau.

– Chị Minh ơi. Chị Mình à! Có gì ăn không. Em đói quá. Duyên đi học về nói vọng vô trong nhà.

– Chẳng có gì ăn đâu? Chịu đói đi em à. Minh đang nấu ăn trong bếp vừa cười vừa nói vọng ra.

– Hê hê. Em biết là chị đang nấu ăn mà. Đói quá. Duyên vô bếp nói.

– Đói thì đi thay đồ rồi ăn chứ đứng đây chi cô nương. Chưa thấy người đã thấy cái miệng te te rồi. Ai chịu được mày tao cũng chịu đấy! Minh cười và nói.

– Kệ em! Hứ! Duyên nói rồi vô thay đồ.

– Chị Minh! Mai chị đi làm ở Homestay của anh Dương hả.

– Ừ.

– Cơ mà chị cần phải đi dạy chứ, tốt nghiệp sư phạm mà đi làm mấy việc lung tung à?

– Đi làm rồi còn kiếm tiền nuôi cô chứ!

– Hị hị.

– Nói vậy chứ, chị cũng thích công việc này. Ngày trước vì ba mẹ mong muốn nên chị mới học sư phạm, giờ học xong rồi chị muốn là chính mình và làm những thứ mình thích.

– Cơ mà em thấy làm cái đấy có mệt lắm không? Sợ chị làm rồi ốm ra đấy!

– Không sao đâu cô. Anh Dương nói với chị mấy việc cần làm rồi, chị cũng thấy bình thường.

– À ha. Anh Dương thích chị mà. Lo gì?

– Con bé này, biết gì mà nói. Ăn cơm xong thì dọn đi đóa. Chị đi nghỉ đây. Nhớ rửa chén! Nói rồi Minh vô phòng nằm nghỉ..

Cả buổi tối hôm đấy, Đà Lạt mưa rơi tầm tã. Minh nằm trong phòng suy nghĩ về cuộc sống, về tình yêu, những thứ đó cứ lẩn quẩn trong đầu cô. Thể rồi cô bừng tỉnh và quyết định cất tất cả những kỉ vật, quà lưu niệm giữa cô và người ấy vào thùng giấy. Xong xuôi tất cả,

Minh nhảy lên giường chùm chăn làm một giấc thật dài. Cơn mưa có lẽ đã giúp Minh hiểu ra được điều gì đó. Tình yêu không phải lúc nào cũng màu hồng như cô nghĩ. Quan trọng là cô có dám đối mặt với nó và mạnh mẽ vượt qua.

Khi người đó rời xa cô, cô đã quyết sẽ hận người đó cả đời. Nhưng điều đó chăng giúp ích được gì cho cô cả mà chỉ khiến trái tim cô tan nát hơn thôi. Đã xa rồi, mối tình ngây dại đó không còn nữa, giờ cô phải bắt đầu lại một cuộc sống vốn dĩ cô nên sống, hạnh phúc và không đau khổ.

…continue…