CHUYỆN TÌNH MÙA BAN TRẮNG (Mùa hoa ban đã đi qua)

hoa ban trang

CHUYỆN TÌNH MÙA BAN TRẮNG (Mùa hoa ban đã đi qua)

CHUYỆN TÌNH MÙA BAN TRẮNG (Mùa hoa ban đã đi qua) 359 573

Chuyện tình mùa hoa ban trắng

 

Có những cuộc gặp gỡ đã định sẵn sẽ chia ly nhưng con người ta đâu ai thắng nổi cảm giác của con tim khi yêu, tình cảm ấy cứ vậy nồng nhiệt và lớn dần, chúng ta đều lao đầu vào rồi tới một ngày nhận ra khi tất cả chỉ còn là kỉ niệm thì người ta yêu đã không còn ở bên cạnh ta nữa…

Hạ bước đi trên con đường quen thuộc của thành phố, Đà Lạt mùa này có những cơn gió lạnh thổi ngang qua cô, nhưng sự lạnh giá ấy lại chẳng thể nào xoa dịu được nỗi buồn trong trái tim cô. Cô miên man trong những suy nghĩ của mình, trong những kỉ niệm của cuộc tình vừa qua, nhắm mắt vào và mở mắt ra mọi chuyện như chỉ vừa mới xảy ra. Cô bước đi trong lòng ngập tràn những mất mát, rồi không để ý vấp ngã. Không biết vì điều này khiến cô đau không đứng lên được hay là vì cô đã không còn chút sức lực để quan tâm đến việc mình bị ngã nên cũng chẳng màng đứng dậy, chỉ ngồi ở đó thẫn thờ. Hạ đâu biết ở bên kia đường, có một chàng trai, đang dõi theo những bước chân của cô, thấy cô ngã anh vội vàng chạy tới đỡ cô dậy.

Hạ khẽ nhoẻn miệng cười, dưới ánh nắng dìu dịu và thời tiết lạnh của mùa đông, cô ngước lên nhìn Thành với đôi mắt sáng ngời:

– Cảm ơn bạn nhé!

– Không có gì đâu, lần sau đi đâu nhớ cẩn thận nhé cô gái. Thành nở một nụ cười tựa như tia nắng ấm xóa đi những khoảng cách giữa hai người xa lạ.

Đà Lạt tháng mười hai, đang vào mua hoa ban nở, những bông hoa trắng tinh khôi làm lòng người có chút xao xuyến. Những cơn gió lạnh đung đưa những nhành cây, cánh hoa ban khẽ khàng rơi xuống khiến trái tim những người đang yêu có chút mong nhớ lãng mạn.

Hạ và Thành gặp nhau ở thành phố này, dưới những cánh hoa ban màu trắng ấy, giữa những con người xa lạ đột nhiên lại có chút tương tư. Hạ bước đi, Thành khẽ ngắm nhìn bóng dáng của cô, sự dịu dàng nhưng mạnh mẽ ở đâu đó thoáng chút lạnh lùng của mùa đông Đà Lạt, nhưng nụ cười ấy lại làm trái tim anh bừng sáng, tựa điều gì đó ấm áp len lói vào trái tim anh…

“- Tại sao? Tại sao anh lại quen cô ấy trong khi còn bên cạnh em?

– Anh nói để em biết lúc đó anh đã hết yêu em rồi, chỉ vì lo lắng chuyện của em nên anh mới ở lại. Quá mệt mỏi và không còn muốn tiếp tục nữa nên anh mới tìm tới người khác.

– Vậy tại sao? Tại sao anh hết yêu em rồi sao không nói với em, anh vẫn bên cạnh em nhưng lại nói chuyện, gặp gỡ người con gái khác dù anh không nói yêu họ nhưng mà như vậy thì đối với anh em là gì? Thà anh cứ nói là anh hết yêu em, tại sao anh lại đối xử với em như vậy?

– Con người cũng có sức chịu đựng riêng. Em có thấy người ta không, ngoài giờ làm đưa người yêu đi ăn uống, có thời gian nghỉ ngơi, còn em thì sao, anh làm xong còn phải chạy qua đưa em đi khám bệnh, hết chuyện này đến chuyện khác.Chuyện cũ rồi em còn nhắc hoài chi vậy. Càng ngày anh càng thấy em ích kỷ quá. Thử hỏi coi, mệt mỏi như vậy làm gì có ai chịu nổi.

– Anh nghĩ là em muốn chuyện nhà em sao, sau tất cả tình cảm em dành cho anh, rồi anh nói với em là em ích kỷ sao?

– Anh nói thì cũng đã nói rồi, em đừng có mà nhắc chuyện cũ làm gì nữa vậy.

– Đủ rồi. Em không muốn biết thêm gì nữa, chỉ cần vậy thôi, chỉ cần là chính anh nói ra với em là anh hết yêu em vậy là đủ rồi. Đừng nói thêm điều gì nữa. Mong anh hạnh phúc.”

Đã không biết bao nhiêu lần Hạ tỉnh dậy sau cơn mơ, lời nói ấy vẫn còn văng vẳng bên tai chỉ như vừa mới xảy ra hôm qua. Thật ra cô không cố gắng để níu anh lại, vì cô biết khi anh đã quyết định buông tay cô thì đã không còn muốn cô bên cạnh nữa rồi, chỉ là cô chỉ muốn nghe chính anh nói ra điều mà anh chưa bao giờ chịu nói với cô. Hạ lại lau nước mắt mình sau một đêm dài cùng những khắc khoải. Hôm nay là những ngày cuối cùng của tháng mười hai, của một năm với nhiều sóng gió. Cô vẫn đau đáu về chuyện tình đã qua, không phải vì cô muốn quay lại mà là vì cô vẫn còn thương người ta, tình yêu mà đâu phải nói quên là sẽ quên. Cô vẫn âm thầm theo dõi người cũ, biết họ vẫn ổn, biết họ đang hạnh phúc là cô yên tâm rồi. Chỉ là vết thương ấy cô sẽ ghì chặt sâu trong trái tim mình, vẫn phải bước tiếp, vẫn phải sống.

Hôm nay cô thay một chiếc đầm hoa nhẹ nhàng, đi một đôi giầy vải màu trắng, khẽ ngắm nhìn mình trong gương. Khuôn mặt cô trông thật tiều tụy, cô khẽ lau đi giọt nước mắt, thời gian qua thật sự đã làm cô ủ rũ , chìm ngập trong những đau khổ và gục ngã, cô đã bỏ quên mình trong khoảng sâu thẳm nào đấy để rồi hôm nay khi nhìn lại mới nhận ra bản thân đã quá bất công với chính mình. Cô khẽ cầm cây son đưa lên đôi môi ấy, mà sao giọt nước mắt mặn đắng vẫn cứ rơi xuống. Cô gục khóc nức nở trên chiếc bàn của mình, đôi tay khẽ nắm chặt trước ngực. Mọi chuyện đã qua đi nhưng nỗi đau của cô vẫn còn đó, đến khi nào cô mới thôi khóc về chuyện cũ. Đang gục khóc trước bàn thì con mèo của cô bỗng bước tới dụị lông vào đầu cô khiến cô giật mình. Cô ôm lấy con mèo của mình vào lòng:

– Kem à! Mày biết không, tao không có muốn buồn nữa đâu vậy mà đêm nào tao cũng mơ tới giấc mơ ấy rồi lại khóc nức nở. May có mày ở bên không thì tao không biết phải làm sao. Thương mày lắm đó biết không hở.

– Meow…meow… Mèo Kem của cô kêu lên rồi dụi đầu vào cô âu yếm.

– Thôi nào! Chúng ta phải phấn trấn lên, lâu rồi không đưa Kem của mẹ ra ngoài rồi. Nào đi thay đồ đẹp cho Kem rồi chúng ta ra ngoài nhé!

Hạ vào tìm cho mèo Kem của cô một bộ đồ thật xinh xắn, bỏ Kem vào chiếc balo rồi đeo lên vai. Hôm nay đối với Hạ là một ngày sẽ rất khác, không phải vì nỗi đau đã đi qua, mà là ngày cô có thể để nỗi đau qua một bên, mạnh mẽ bước ra ngoài và tiến về phía trước. Cô cùng Kem lang thang khắp bờ hồ Xuân Hương, rồi lại ghé qua những hàng ban trắng, cô khẽ dạo bước dưới phố phường trong tiết trời se lạnh, đôi má cô ửng hồng, cô khẽ nhìn Kem rồi lại cười, đã rất lâu cô không thấy mình cười một nụ cười an nhiên đến vậy.

Ở bên kia, Thành đã lia ống kính của mình qua Hạ từ lúc nào, anh dõi theo từng chuyển động của cô, khẽ đưa cô vào trong khung hình của mình rồi mỉm cười. Thấy Hạ nhìn thấy mình, anh vội vàng đưa máy ảnh xuống, khẽ ngại ngùng rồi nở một nụ cười ấm áp. Hạ ở bên kia thấy vậy bèn gật đầu chào anh rồi cũng nhẹ nhàng cười. Thành vội vàng băng qua đường chạy tới chố cô rồi nói.

– Có bất tiện không, nếu mình đi dạo cùng bạn?Thành nhìn Hạ vẻ ngây ngô nói.

– À ừm thì …Không sao, bạn cứ tự nhiên. Hihi. Hạ nói rồi cười.

– Cậu nuôi mèo hả, boss cưng quá, mình biết tên ẻm được không.

– À. Boss tên Kem ấy cậu. Huê huê. Cô ấy nghịch lắm. Hạ nhìn Kem rồi nói.

– Kem ấy dễ thương giống y cậu nhỉ. Mà bạn tên gì?

– Mình hả, mình tên Hạ, còn bạn?

– Mình tên Thành. Bạn mình hay gọi mình là Thành Kều nhé!

– Kều hả. Nghe lạ ha. Hihi. Hạ vừa nói vừa cười.

– Tại vì mình hơi cao nên bạn mình gọi mình vậy đó cậu.

– Ờ thì cũng cao thật. Hạ khẽ lấy tay của mình đo chiều cao từ đâu mình ngang qua rồi ngước lên muốn vẹo cái cổ mới thấy được khuôn mặt của Thành dưới cái nắng của hoàng hôn chiều buông xuống.

– À. Hạ này, cậu cho mình xin facebook cậu nhé. Được không nhỉ?

– À há. Được thôi. Cậu add số điện thoại của tớ luôn đi nè. Huê huê. Hạ nói rồi cười khúc khích. Không biết tại sao cô lại có cảm giác nói chuyện với cậu bạn xa lạ này thoải mái như thế, cậu ấy như xoa dịu được nỗi đau của người ta, làm họ cảm thấy nhẹ nhàng, bình yên hơn rất nhiều.

Rồi chẳng biết tự khi nào, họ giống như một đôi bạn đã rất thân từ lâu , hai người vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ khắp dọc đường.

– Cũng muộn rồi, chào Thành nhé, Hạ đưa Kem về đây không lạnh. Hạ nói rồi chào Thành về phòng của mình.

– Chào Hạ nha. Thành nói rồi đứng đó trong lòng cảm thấy có cảm giác gì đó không thể nào diễn tả bằng lời. Anh đứng đó nhìn bóng Hạ khuất xa sau cánh cổng và hành lang, trong lòng có chút bồi hồng, mừng rỡ.

Buổi tối Hạ về phòng, cô pha một ly trà, mở một bản nhạc rồi nằm xuống chiếc ghế bên cạnh khung cửa sổ, ở bên ngoài kia thành phố đã lập lòe những ánh đèn, Kem cũng leo lên đùi cô nằm ngủ ngon lành. Đang du dương trong điệu nhạc thì tiếng chuông điện thoại tin nhắn của Hạ vang lên.

“Mình là Thành Kều đây. Hẹn gặp cậu ở trên Facebook nhé, cậu đồng ý kết bạn của mình đi, tớ có cái này muốn cậu xem á.”

Hạ cầm điện thoại lên, cô vô facebook thấy Thành kết bạn với mình rồi đồng ý add friends anh. Bỗng cô nhận được tin nhắn messenger của Thành. Hạ mở lên thì thấy một video. Cô xem thì ra là hình của cô được Thành chụp và đưa vào trong video ấy, từng bức một là những khoảnh khắc rất khác của cô, là những nụ cười mà cô chưa bao giờ nhận ra. Cuối video là một câu nói Thành dành cho cô: “ Bạn cười rất đẹp nên hãy cười nhiều nên nhé, dù mình biết trong lòng bạn có nỗi buồn nào đấy nhưng hãy mạnh mẽ lên, rồi hạnh phúc sẽ đến với bạn vào một ngày mà bạn không hề ngờ tới. HIHI …Mình là Thành Kều, gửi cậu Hạ.”

Hạ xem xong video khẽ mỉm cười, có chút gì đó ấm áp đang len lói trong trái tim cô, giọng nói ấy, cách cậu bạn ấy thể hiện khiến trong lòng cô cảm thấy thoải mái, an yên hơn hẳn. Hạ cầm điện thoại nhắn tin lại cho Thành:

– Cảm ơn bạn Kều nhé! Hihi.

Không có gì đâu nè. Khuya rồi bạn Hạ ngủ sớm đi nhé. Bạn Kều đi ngủ đây. Chúc bạn Hạ ngủ ngon nhen! Thành nhận được tin nhắn của Hạ thì mừng rỡ, cậu lăn lộn trên giường, vừa đọc vừa cười , đôi mắt sáng rực rỡ, niềm vui dâng trào trong cậu. Và thế là cả đêm ấy, Thành không ngủ được, cứ thỉnh thoảng lại nhớ về nụ cười của Hạ, rồi chẳng biết tự bao giờ nụ cười ấy đã đi sâu vào trong trái tim của anh như thứ gì đó dịu mát thổi khẽ khàng vào tâm hồn anh…

Dưới những cơn gió của mùa đông lạnh giá, một tia nắng ấm áp của mùa hạ ghé tới cũng khiến con người ta trở nên bình yên hơn hẳn. Có những chuyện bạn không thể quên đi thì đừng cố ép buộc bản thân mà hãy học cách chấp nhận và tha thứ không phải cho người khác mà là vì chính bạn xứng đáng có được sự bình yên trong lòng.

Sáng hôm sau Hạ đang ngồi nhâm nhi tách cà phê ở bàn làm việc, cô lại chợt thấy tin nhắn của Thành gửi cho mình.

– Chào bạn Hạ. Lại là Thành Kều đây. Cậu có muốn đi xem phim với mình không. Mình có hai vé xem phim vào tối nay, nếu cậu không ngại có thể đi xem phim với mình chứ.

Hạ đọc tin nhắn rồi đặt điện thoại xuống tiếp tục làm việc, cô tập trung làm việc một lúc thì lại lấy điện thoại ra lưỡng lự một lúc rồi nhắn lại cho Thành:

– OK. Cậu nhé!

Ở bên kia, Thành nhận được tin nhắn, anh mừng rỡ nhảy dựng lên, hai tay nắm lại sung sướng. Thành bắt đầu đi đi lại lại trong phòng rồi suy nghĩ vẫn vơ. Còn Hạ, nhắn xong cô chợt đứng lại suy nghĩ xem mình đi xem phim có được không nhỉ, rồi chợt cô khẽ mỉm cười lắc đầu, có gì mà không được chứ, mình điên quá đi thôi.

– Hẹn bạn Hạ 7h tối nay mình tới đón bạn ở trước cổng nhé.hihi. Thành nhắn tiếp cho Hạ.

Buổi tối, sau khi làm việc xong Hạ chợt nhận ra đã 6h hơn rồi cô thay cho mình một chiếc đầm màu xanh hồng ngọc, phía dưới chân váy điểm những cánh hoa cúc họa mi nhẹ nhàng, mặc vào trông cô càng trở lên thanh thoát, mái tóc cô dài đen nháy, đôi môi như quả mọng điểm một chút màu hồng phớt như cánh hoa mai anh đào. Cô bước ra gặp Thành. Thành đang ngồi trên xe chờ cô nhìn quanh đường rồi bỗng lướt mắt trông thấy cô, anh sững sờ, đôi mắt nhìn cô không chớp, trái tim anh bỗng rộn rang. Người con gái ấy thật xinh đẹp, khi cô ấy mỉm cười với anh, tựa ánh nắng rực rỡ giữa mùa đông ấm áp.

– Ê! Đi thôi bạn Kều ơi. Làm chi mà ngẩn ngơ ra vậy hở?

– À..À..Cậu đeo mũ bảo hiểm vào đi nè..Thành đưa mũ bảo hiểm cho Hạ rồi lại nhìn cô mỉm cười.

Thành chở Hạ trên xe, cả hai người đều im lặng một hồi lâu. Im lặng cho tới khi bộ phim kết thúc. Thành lại chở cô về nhà. Vòng qua bờ hồ, Hạ bỗng nhiên nói với Thành:

– Bạn dừng lại ở đây chút được không?

Thành nghe thấy liền dừng xe lại. Thấy Hạ bước xuống, đứng ra gần bờ hồ hét một tiếng thật to, anh cũng chạy ra hét một tiếng thật to. Hai người hét xong quay qua nhìn nhau cười. Rồi họ ngồi xuống thảm cỏ nhìn ra hồ thật lâu.

– Hạ này! Mình thấy cậu cười rất đẹp đó. Nhưng mà đôi mắt của bạn vẫn buồn, mình cảm nhận được Hạ có nỗi đau nào đó trong lòng. Thành quay qua nhìn Hạ và nói.

– Ừ nè bạn Kều. Có vài chuyện tưởng chừng đã qua đi rồi, có vài chuyện vốn nghĩ đã bước qua rồi nhưng không hiểu sao trái tim con người ta vẫn còn có cảm xúc về mọi chuyện như mới hôm qua vậy á. Hạ hướng đôi mắt ra hướng bờ hồ nhìn xa xăm, cô lặng lẽ nói với Thành.

– Bạn biết không? Con người ta thường hay khổ vì con người ta chấp quá nhiều thứ. Mọi chuyện đã qua đi rồi, nếu không thể quên thì bạn đừng cố gắng ép buộc bản thân mình, mà hãy học cách chấp nhận và tha thứ Hạ à. Hạ biết không, Thành cũng từng có quãng thời gian rất mệt mỏi. Đợt đó học ở trường đại học mà học về xây dựng nhưng không thích, ra trường đi làm được một năm thì cảm thấy công việc này không sao phù hợp nổi dù có cố gắng cỡ nào. Cách đây hai năm Thành xin nghỉ hẳn, mua một cái máy chụp hình rồi lang thang đi chụp. Dạo ấy vẫn nói xạo ba mẹ, rồi có đợt mẹ Thành nên thăm thế là biết cả. Cũng giận nhau cả nửa năm, cuối cùng thì ba mẹ Thành cũng thông suốt rồi ủng hộ con đường của Thành. Cho nên Thành nghĩ là, nếu ai đó yêu thương Hạ thật lòng ấy, họ sẽ không bao giờ rời xa Hạ đâu mà sẽ tìm cách để Hạ ở bên cạnh mình.

– Bạn Kều biết không, cứ mỗi buổi sáng thức dậy, mình lại có cảm giác như mọi chuyện mới chỉ xảy ra hôm qua thôi cậu ạ. Sau bao nhiêu chuyện mình cứ nghĩ bước qua rồi thì sẽ tốt lên. Nhưng mà lại không nghĩ rằng mình cố hết sức để vượt qua một điều gì đó thì khi bước qua rồi lại không còn đủ sức để tiếp tục. Có đôi khi mình chỉ ước mọi chuyện chỉ là giấc mơ. Nói đến đây nước mắt Hạ lại tuôn rơi, cô ôm mặt khóc.

– Ngoan nào. Hạ muốn khóc thì cứ khóc đi, khóc thật nhiều vào nhé, khóc một trận thật lớn. Thành biết bấy lâu nay bạn đã kìm nén và chịu khổ nhiều rồi. Vậy thì hôm nay hãy dựa vào vai của mình mà khóc, khóc xong rồi lại bước tiếp. Cuộc sống này còn đầy những thứ tươi đẹp đang chờ cậu phía trước. Thành thấy Hạ khóc liền kéo Hạ dựa vào vai mình nói.

Hạ dựa vào vai Thành khóc nức nở, bao nhiêu kìm nén bấy lâu nay bỗng vỡ òa. Nước mắt cứ thế rơi ra ướt đẫm tay áo của Thành. Anh thì khẽ xoa đầu cô và nói ngoan nào. Khóc một lúc , Hạ nhỏm dậy lau nước mắt rồi nhìn Thành nói:

– Cảm ơn bạn Thành Kều, mình đã khóc xong rồi nè. Ta về thôi. Hihi.

– Cô khùng, cám ơn chi. Lo mà lấy lại tinh thần đi á. Nào đi về. Thành khẽ mỉm cười nói rồi cốc đầu Hạ một cái.

Hạ ngồi sau xe Thành, buổi tối muộn ở Đà Lạt thường rất ít người qua lại, mùa này những cơn gió đông thỉnh thoảng lại thổi làm con người ta có chút lạnh giá nhưng trong lòng cô lại cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm và ấm áp. Thành chở Hạ nhưng anh vẫn luôn suy nghĩ về những chuyện đã qua với cô, anh không biết chuyện gì nhưng có lẽ cô có những mất mát và tổn thương, anh vốn định nói thích cô nhưng giờ thì ngừng lại vì anh biết chưa phải thời điểm thích hợp, một người từng tổn thương như Hạ sẽ khó lòng mà chấp nhận một tình yêu chớp nhoáng như vậy. Nhưng trong lòng Thành biết, hình ảnh của Hạ ngày càng lớn dần với anh, người con gái cho anh cảm giác dịu mát, bình yên và nhẹ nhàng…

– Cậu ngủ chưa Hạ ơi. Tối về Thành không sao ngủ được vì nhớ tới Hạ liền cầm điện thoại nhắn tin cho cô.

– Tớ chưa. Khuya rồi bạn Kều chưa ngủ sao còn nhắn cho tớ. Hạ đang ngồi viết nhật ký thấy tin nhắn của Thành liền nhắn lại.

– Tớ chưa ngủ được. Nhớ tới cậu nên nhắn cho cậu xem cậu ngủ chưa. Hạ cũng thức khuya nhỉ. Con gái ấy, lo ngủ sớm đi, ngủ muộn nhanh già đấy. hihi

– Huê huê. Mình á, mình thức khuya quen rồi, mình không ngủ được cứ hay viết linh tinh, viết xong rồi mới đi ngủ. Hạ thấy tin nhắn của Thành liền mỉm cười nhắn tiếp.

– Hạ nè. Nói Thành nghe, Hạ viết cái gì được không. Haha.

– Bí mật là không thể được bật mí nhé! Khuya rồi ngủ đi bạn Kều ơi. Bạn Hạ viết tiếp đây.

– Ok bạn Hạ nhé! Chút bạn Hà ngủ ngon nha! Bạn Kều ngủ đây!

– Chúc bạn Kều ngủ ngon nhen! Hihi.

“Hôm nay là một ngày thật đặc biệt với tôi, gặp gỡ một người bạn mới. Tuy chỉ mới quen nhưng không hiểu sao ở bên cậu ấy, tôi lại có cảm giác tâm hồn mình an nhiên đến lạ. Cậu ấy có nụ cười rất ấm áp.

Bây giờ đã khuya rồi, cậu ấy mới nhắn chúc tôi ngủ ngon. Kem cũng ngủ ngon lành rồi, chỉ còn mình tôi với góc nhỏ và viết linh tinh này. Tôi nghĩ thời gian qua tôi đắm chìm trong những chuyện cũ những nỗi buồn như vậy là đủ rồi. Cậu ấy nói đúng, dù thế nào cũng phải sống. Tôi không ép bản thân mình quên đi nữa, tôi sẽ để nó qua một bên để bước tiếp. Anh à, em sẽ để anh ở trong ký ức của mình, những kỉ niệm đẹp và những nỗi đau sẽ ngủ yên và một ngày sẽ trôi qua, anh đã có cuộc tình mới, có hạnh phúc mới rồi, em đã yên tâm để anh tự do với cuộc đời của mình. Chúng ta từ người lạ trở thành người quen, thân thiết rồi giờ đây lại không bằng hai kẻ xa lạ. Chúc anh hạnh phúc với lựa chọn của mình nhé. Xin lỗi vì từ giờ sẽ không còn bận tâm về anh như trước nữa, em sẽ sống cuộc sống của em thật tốt.

Giờ thì đi ngủ thôi nào. Ngủ ngon nhé tôi ơi!

Nhật ký của tôi. Đà Lạt, những ngày cuối năm…”

Trong khoảnh khắc nào đó, chúng ta tưởng chừng trái tim mình không một lần yêu thêm ai nữa nhưng rồi thời điểm người ấy xuất hiện, dùng cả chân thành để xoa dịu những mất mát, tổn thương của chúng ta và nguyện ý ở bên cạnh ta thì ta cũng dừng lại để nắm lấy tay họ an yên đi hết cuộc đời sau này.

Sáng hôm sau, Hạ tỉnh dậy, cô vẫn mơ giấc mơ ngày nào nhưng hôm nay thì khác, cô không khóc nữa. Hạ bắt đầu ngày mới bằng một tách trà hương thảo, hương thơm của những chiếc lá bay bay trong buổi sáng lành lạnh của Đà Lạt, bật một bài nhạc của Khói cô khẽ du dương theo điệu nhạc, nhắm mắt để tận hưởng buổi sáng bình yên sau những ngày giông bão, cô mèo Kem cũng leo lên hiên cửa sổ để sưởi nắng, những tia nắng ấm đầu tiên của buổi sáng. Hạ cầm bình đi tưới nước hàng cây trước hiên phòng mình, cô cắm một lọ hoa thạch thảo trước bàn làm việc, lên mạng tìm công thức nấu món chè khoai mà mình thích rồi hì hục làm suốt buổi sáng. Hôm nay là cuối tuần nên cô ở nhà, dành thời gian nấu ăn, cuối cùng thì món chè của cô cũng xong. Đang chụp vài tấm hình kỉ niệm để post facebook cô bỗng thấy có tin nhắn của Thành.

– Này, cô gái đang làm gì đấy?

– Đang nấu cái này nè. Hạ chụp rồi gửi hình món chè của mình qua cho Thành.

– Ngon vậy nhưng mà ăn mình là không tốt đâu nhé. Haha.

– Ai kêu Hạ ăn một mình. Ăn với Kem này. Huê huê. Nhắn rồi Hạ chụp hình mèo Kem gửi cho Thành.

– Hai mẹ con dễ thương quá nhỉ. Có cho bạn Thành một chén chè không đây. Haha.

– Qua đây, có cả xoong đây nè. Ha ha. Hạ vừa nhắn vừa cười.

Hạ đang ngồi vuốt lông cho mèo Kem thì nghe tiếng điện thoai reng, cô nhắc máy.

– Alo! Ai đó ạ?

– Thành Kều đây. Đang đứng trước cổng nhà vô phòng này, có đem chè cho ăn không đây.

– Ủa ủa… Qua thật rồi á hả…

– Chớ sao nữa. Huê huê. Thành mà. Nhanh lắm.

Hạ khoác vội chiếc áo len rồi chạy ra thấy Thành đã đứng sừng sững trước cổng, cô khẽ mở cổng rồi nói với Thành.

– Bạn này. Không nói gì là qua luôn á. Bữa sau mà vậy cho đứng ở ngoài này nha.

– Ha ha. Thế bây giờ bạn Kều chỉ qua nếm thử món chè rồi đi thôi có được không? Thành vừa nói vừa cười.

– Muốn ăn thì lao vào bếp. Haha. Đi theo Hạ nào. Hạ vừa nói vừa ngoắc Thành đi theo mình.

Bước vô phòng của Hạ, Hạ mời Thành ngồi ở chiếc bàn làm việc, pha cho anh một ly trà hương thảo rồi chạy vô bếp lấy ra hai chén chè. Hạ đặt lên bàn rồi đưa cho Thành chiếc muỗng. Cô vừa nói vừa hoàn tất món chè của mình trên bàn.

– Đầu tiên mình đặt viên khoai bột lọc vô chén nè. Sau đó bạn phải múc nước nấu chè mình đã nấu sẵn, thêm một chút nước cốt dừa, và rắc chút mè rang lên mặt sau cùng thì thưởng thức thôi. Huê huê.

– HaHa. Như phục vụ chuyên nghiệp luôn. Giờ thì bạn Thành thưởng thức đây. Thành vừa nói vừa cười. Anh bưng chén chè ăn, ăn rất nhanh và lại ăn thêm một chén rồi lại chén nữa.

Hạ nhìn thấy Thành ăn, cô khẽ mỉm cười rồi nói:

– Ai đó ăn sắp hết xoong chè luôn rồi kìa, Huê huê. Chứng tỏ bạn Hạ nấu chè ngon phải không ta.

Thành ăn xong ôm bụng nói:

– Ôi không biết, nhưng mà no quá rồi bạn Hạ à.

– Ai kêu bạn Kều ăn nhiều chi. Huê huê

– Ủa thì ai kêu bạn Hạ nấu ngon chi. Thành cười nhìn Hạ nói. Hai người quay mặt vào nhau, Hạ và Thành bất chợt nhìn thấy ánh mắt của đối phương, cả hai nhịp tim đều đang đập rất nhanh, Thành khẽ lấy tay vén tóc mái của Hạ lên tai, hai khuôn mặt tiến lại gần nhau, rồi bỗng nhiên Hạ giật mình đẩy Thành ra ngại ngùng nói.

– Bạn ăn xong rồi để mình mang chén đi rửa. Hồi nãy khi Thành nhìn cô, cô thấy trái tim mình rung động nhưng lại bất giác xuất hiện hình ảnh của người cũ trước mặt mình khiến cô giật mình sợ hãi, sợ một lần nữa rung động rồi lại tổn thương. Thành ra có những thứ đã qua đi nhưng với cô những ám ảnh của mối tình trước, những nỗi đau đó cần thời gian để có thể lành lại.

– Hạ này. Thành xin lỗi nhé. Hồi nãy có lẽ Thành hơi đường đột thì phải. Nhưng mà Thành muốn nói này này. Thành không biết là có nên nói ra không nữa. Nhưng mà trong lòng Thành có Hạ, Hạ có thể để thành bù đắp những tổn thương xưa cũ của Hạ bằng tình cảm chân thành của mình không? Thành tiến đến chỗ Hạ đứng cạnh cô rồi nhẹ nhàng nói.

Hạ đang rửa chén, nghe thấy Thành nói bỗng dừng lại. Cô lặng lẽ nói:

– Cậu về đi, giờ Hạ muốn một mình.

Thành thấy Hạ nói thế bèn lẳng lặng ra về. Hạ đi ra khóa cửa rồi gục xuống sàn nhà khóc. Con người ta thật lạ, có người sau khi chia tay lại có thể vội vàng tới với tình mới, có người thì lại mãi bị những chuyện cũ ám ảnh. Không phải họ không muốn bước ra mà là vì khi yêu một ai đó quá sâu đậm thì rất khó để quên đi. Khi bạn có những tổn thương thì những vết thương đó phải mất rất lâu để vơi đi…

Cả một tuần sau đó, Thành và Hạ đều tiếp tục với công việc của mình, họ không liên lạc với nhau, Thành đã bao lần định nhắn cho Hạ, đã bao lần ngang nơi cô ở, tính ghé vào rồi lại thôi. Cả hai cùng chung một thành phố nhỏ bé là thế lại chẳng thể tình cờ gặp nhau…Rồi thời gian cứ lặng lẽ trôi qua, rồi một buổi chiều khi hoàng hôn buông xuống nơi phố xá, dưới những ánh chiều tàn bên những vệt nắng nhạt dần, chàng trai với chiếc máy ảnh lại bắt gặp hình ảnh của một cô gái mái tóc đen nháy, với tà áo thướt tha, với đôi giày vải xinh xắn và nụ cười tỏa hương thơm ngọt ngào, chàng trai ấy say đắm cô gái ấy, dẽo thoi cô suốt con đường dài cho tới khi bất chợt chạm ánh mắt nhau. Chàng trai và cô gái nhìn nhau trao cho nhau nụ cười sau một khoảng thời gian lặng im.

– Chào Hạ. Lâu rồi không gặp. Thành nhẹ nhàng nói với Hạ.

– Chào bạn Kều nhé. Hihi. Lâu rồi không gặp.

– Thời gian qua bạn ổn chứ, mình không gặp bạn cả thời gian qua.

– À ừ…Mình ổn. Còn bạn.

– Mình á, vẫn cứ là gã lang thang trong thành phố buồn này thôi. Thành vừa nói vừa cười với Hạ. À Hạ này, cậu cười xinh thật đấy. hihi

Hạ quay qua nhìn Thành mỉm một nụ cười thật tươi, ánh nắng xuyên qua mái tóc cô đang bay nhè nhẹ trong gió tạo ra một khung cảnh lãng mạn giữa cô và Thành. Trong khoảnh khắc nào đấy, ánh mắt ấy đã say theo một thứ gọi là tình ái, đôi tay ấy đã nắm lấy nhau, họ chỉ lặng lẽ bước cùng nhau, đôi tay đã nắm chặt, không ai nói với nhau điều gì nhưng trong lòng đã đủ thấu hiểu và bình yên. Quãng đường dài đó, không biết sau này họ sẽ ra sao nhưng qua bao nhiêu tổn thương, hai con người đó đã dũng cảm nắm lấy tay nhau, không cuồng nhiệt, không ồn ào, với họ chỉ cần có thể bên cạnh nhau, cùng nhau vượt qua khó khăn là đủ. Hạ và Thành đang dạo bước cùng nhau thì trời bất chợt đổ một cơn mưa, họ vội vàng chạy vô mái hiên để trú, cả hai đều cùng ngắm những giọt mưa của thành phố, cơn mưa của những ngày cuối năm như cuốn trôi đi những hoài niệm buồn bã, cuốn đi những ký ức vô hình đã đè chặt nên trái tim của Hạ bấy lâu nay, trái tim cô như một lần được tắm mát, như chồi non trỗi dậy đâm những chiếc lá xanh đầy hy vọng. Tối hôm đấy Hạ và Thành trở về phòng, Hạ pha hai ly trà nóng rồi hai người ngồi cạnh nhau, Hạ khẽ tựa vào vai Thành, mọi thứ thật an yên.

– Hà nè. Sau này đừng cố gắng chịu đựng một mình nữa nhé. Bây giờ có Thành rồi. Kều mà cao lắm, có đủ sức để che nắng, che mưa cho Hạ rồi, đừng buồn nữa, chặng đường phía trước còn dài nhưng hãy tin tưởng Thành, cùng Thành bước tiếp nhé. Thành nhẹ nhàng nói với Hạ.

– Cảm ơn Kều nhé. Hạ chỉ cần có thể được bình yên bên Thành, cùng nhau vượt qua sóng gió, cùng sống những ngày ý nghĩa trong cuộc đời như thế là đủ rồi.

– Ngốc này, ơn huệ gì. Thành nói rồi cốc vào đầu Hạ một cái.

– Sao lại cốc đầu Hạ, Hạ quay qua lườm Thành một cái rồi nói.

– Vì ngốc chớ sao nữa. Thành vừa cười vừa nhéo má của Hạ nói.

– Ây này, ai kêu béo má bánh bao đấy, má bánh bao này là phải trân quý đấy nhé. Hạ nói với Thành.

– Ngồi im nào đồ ngốc này. Thành nhìn Hạ rồi nói.

Bên ngoài Đà Lạt những cơn gió lạnh ùa về, những cánh hoa ban trắng đang lặng lẽ rơi xuống. Trong căn phòng ấy, Hạ và Thành khẽ trao cho nhau nụ hôn ngọt ngào, họ dành cho nhau những tình cảm chân thành, đơn thuần nhất của hai trái tim đã có những lần vụn vỡ, cùng nhau xây dựng lại từ những vết thương sâu thẳm trong lòng.

Có những chuyện, có những người đã bước qua, từ những người xa lạ gặp nhau, trở nên thân thiết rồi lại trở về với xa lạ. Mối nhân duyên ấy cho ta ngọt ngào, cho ta những khổ đau nhưng đều làm ta trưởng thành hơn. Nếu ta biết trân trọng nhau những ngày sau sẽ không phải nói hai từ hối tiếc.

Những ngày sau đó Hạ và Thành cùng nhau cố gắng làm việc, cuối tuần được nghỉ lại chở nhau lòng vòng thành phố, tối về lại cùng nhau nấu những món ăn ngon. Một hôm khi Hạ và Thành cùng đi nghe nhạc trong một quán cà phê, cô bất chợt bắt gặp người yêu cũ của mình cùng người mới tay trong tay cũng đến nghe nhạc. Họ ngồi đối diện giữa cô và Thành. Mọi thứ cứ trôi qua lặng lẽ cho tới khi buổi nhạc kết thúc, mọi người cùng nhau ra về. Thành khẽ lấy mũ bảo hiểm đội cho Hạ. Bỗng cô gái ấy bước đến và nói:

– Chào bạn.

– Có chuyện gì không bạn? Hạ nhẹ nhàng nói.

– Không có gì, chỉ là muốn nói chuyện riêng với bạn một chút. Cô gái ấy nói tiếp.

– Chúng tôi ra về rồi, cô muốn nói chuyện gì thì nói luôn đi. Thành tỏ ra khó chịu nói xen vô.

– Không sao đâu. Thành để Hạ nói chuyện với cô ấy một chút. Hạ nói với Thành rồi tiến ra phía ghế đá trước cửa quán ngồi xuống bên cạnh cô gái.

– Sao. Bạn có chuyện gì muốn nói với tôi. Hạ tiếp lời cô gái.

– À ha. Thì cũng chẳng có gì cả, chỉ là muốn hỏi hai mẹ con bạn thế nào rồi, sống tốt chứ. Nếu bạn cần gì cứ nói với mình, chỉ là bạn đừng làm phiền anh ấy nữa. Giờ tụi mình sống rất hạnh phúc. Bạn không thấy sao, anh ấy làm nhà nước, mình cũng vậy, chỉ có mình mới phù hợp với anh ấy, anh ấy cũng rất yêu mình. Bạn thấy đấy, bạn không phù hợp, gia đình bạn không ổn, công việc của bạn cũng không phù hợp. Ở bên cạnh bạn chỉ làm anh ấy mệt mỏi nên anh ấy đã tìm đến mình và tụi mình sắp lấy nhau rồi. Cô gái khẽ cười rồi nói với Hạ.

– Bạn gặp mình để nói chuyện này sao. Mình vốn sống rất tốt và rất ổn, chuyện của mình bạn không cần phải lo, mình cũng chẳng làm phiền tới chuyện của hai người. Hai người yêu nhau, cưới nhau đó là chuyện thường tình không cần phải nói với mình đâu. Hạ thở dài rồi nói.

– Vậy thì tốt rồi, hy vọng từ nay về sau bạn nên tránh xa bọn mình càng xa càng tốt. Cảm ơn nhé. À mà tháng sau tụi mình cưới nhớ đến dự nha. Cô gái nói tiếp.

– Xin lỗi mình phải về rồi. Hạ đứng dậy lặng lẽ bước ra phía Thành rồi ra về. Lát sau Ngọc, bạn trai cũ của Hạ cũng là chồng sắp cưới của Thanh bước ra hỏi:

– Có chuyện gì vậy em, sao trông em có vẻ vui thế.

– À. Không có gì. Mình về thôi anh. Thanh vui vẻ đan lấy cánh tay của Ngọc rồi cùng anh ra về.

Từ lúc ở quán tới giò, ngồi sau xe của Thành, Hạ không nói gì cả, chỉ ôm lấy anh tựa vào vai. Thỉnh thoảng Thành cảm nhận được vị lạnh của những giọt nước mắt, anh chỉ muốn dừng lại hỏi Hạ rằng có chuyện gì nhưng lại thôi , anh chở cô đi dạo một vòng thành phố. Phố đêm những màn sương buông xuống, cái lạnh lại thôi thúc những cặp tình nhân đan tay vào nhau. Thành dừng xe lại bên bờ hồ nơi lần đầu anh và Hạ tâm sự với nhau. Hạ và Thành cùng ngồi xuống, hướng mắt ra bờ hồ xa xăm, nơi có những ánh đèn lập lòe trong đêm.

Chuyện từ những ngày trước…

“- Hạ à, Anh nghĩ thôi, theo anh nghĩ thôi thì em lên bỏ cái thai đi, cũng là để em bớt khổ, cũng là để không ảnh hưởng em ạ.

– Tại sao. Anh nói anh không thể cho em mái ấm em chấp nhận, anh yêu người khác rồi, em cũng đã chấp nhận, tại sao còn nói như vậy làm tổn thương em.

– Em đừng buồn, anh chỉ nghĩ là nếu gia đình em biết rồi lại làm loạn lên, rồi có khi anh còn mất việc ấy.

– Anh yên tâm, em đã quyết định rời đi rồi, với cả đứa con này anh không nhận rồi thì anh có tư cách gì để nói về việc đó. Em quyết định giữ con lại là lựa chọn của em. Sướng khổ gì em đều chấp nhận nên thôi anh đừng nói về chuyện này nữa.”

– Anh xin lỗi, lúc đấy anh chỉ nghĩ là anh cho em một đứa con để em có chỗ dựa mà không nghĩ quẩn nữa thôi.

– Anh đừng xin lỗi nữa. Em xin anh, không phải nói thêm gì nữa, lúc đấy anh đã hết yêu em rồi mà còn làm như vậy thì bây giờ em phải nói là em cám ơn anh vì đã giúp em, vì đã vì em mà làm như thế . Xin đừng nói nữa, anh hãy cứ lẳng lặng mà bước đi bên người mới, chuyện của em và con sau này không cần anh bận tâm nữa…”

Nói xong câu chuyện Hạ khóc nức nở, cô nghẹn ngào với biết bao nỗi đau. Thành chỉ biết khẽ ôm cô vào lòng rồi khẽ khàng nói:

– Hạ à. Em tin tưởng anh không. Nếu tin thì cứ dựa vào vai anh mà khóc. Mọi chuyện đều có duyện phận cả. Duyên khiến chúng ta gặp nhau, còn phận là tại nhân, chúng ta có đi cùng nhau hay không là chuyện của hai người cùng cố gắng. Anh biết em đau lắm, biết em buồn lắm nhưng hãy ôm lấy anh, anh sẽ cùng em vượt qua nỗi đau này.

Hạ sà vào lòng Thành khóc nấc lên, vừa khóc vừa nghẹn ngào nói:

– Anh biết không. Em vốn nghĩ cứ thế mà cùng con vượt qua nỗi đau, cùng đứa trẻ tội nghiệp ấy sống một cuộc sống bình an về sau này, dù cho cha nó có không ở bên cạnh, em đã nguyện vì đứa trẻ ấy mà cố gắng bước tiếp về phía trước. Nhưng mà người em yêu em cũng không giữ được, tới con của em em cũng không giữ được nữa, em thấy mình bất lực lắm. một tháng sau khi chia tay em phát hiện ra mình mang thai nhưng mà rồi quãng thời gian dài sau đó có một lần em bắt gặp họ tay trong tay trên phố, em đã chợt ngã khuỵa xuống, với những bước đi lảo đảo rồi con cũng mất đi.

Hạ lại khóc, khóc cho những nỗi đau giày xéo trái tim cô, cho người mẹ mất con, cho những tổn thương hằn lên trái tim cô. Thành ôm chặt lấy Hạ vào lòng. Anh sợ cô mặc cảm, sợ cô lại tự ti nên chỉ im lặng không nói gì cả, anh thương cô vô cùng, thương trái tim của cô phải chịu nhiều sương gió, anh không chán ghét cô vì những chuyện đã qua, những chuyện đó chỉ làm anh thương cô nhiều hơn mà thôi.

– Em ngoan nào. Có anh ở đây rồi. Mọi chuyện rồi cũng qua đi. Bây giờ ở bên cạnh anh nhé, mọi chuyện sẽ ổn thôi ngốc ạ. Thành xoa đâu Hạ rồi nói.

Hạ và thành ngồi cạnh nhau, sau tất cả mọi chuyện đã trải qua họ vẫn chỉ lặng lẽ lắng nghe những nỗi buồn của nhau , lặng lẽ thấu hiểu và quan tâm nhau. Cuộc đời này đâu cần gì nhiều, chỉ cần an yên, chỉ cần đủ chân thành để cùng nhau bước đi, đoạn đường ấy có khó khăn thế nào ta vẫn vui vì ta biết có người đang nắm lấy tay ta, sẵn sàng cùng ta hướng tới phía trước.

Rồi vài ngày sau đó, Hạ đang làm việc thì có một số lạ gọi đến. Hạ bắt máy thì đầu dây bên kia im lặng. Một lát sau điện thoại lại reo, Hạ bắt máy.

– Alo. Ai đó? Sao gọi mà không nói gì cả?

– Là anh đây. Hạ nghe thấy giọng của người cũ bất giác cô im lặng không nói gì cả.

– Là anh đây Hạ. Anh vẫn còn thương em chứ nhưng mình không quay lại được nữa rồi, anh có lỗi với em, có lỗi với con Hạ à. Giọng bên đó là của Ngọc, hình như anh ta đang say.

– Đừng có gọi điện cho mình nữa, Ngọc à, bây giờ bạn đã sắp cưới Thanh rồi, hai người yêu nhau rồi thì xin đừng gọi cho mình nữa, nếu bạn cảm thấy có lỗi đã không bỏ mình lại cùng mớ đổ vỡ ấy. Chúng ta chẳng có lỗi chỉ là duyên cho ta gặp nhau nhưng có đi được với nhau hay không thì cả hai phải cùng cố gắng. Hạ đã cố gắng hết sức để giữ Ngọc lại nhưng mà Ngọc vẫn bước đi. Hết yêu là hết yêu, đã bước đi rồi xin đừng ngoảnh lại nữa. Vậy nhé.

Hạ nói xong cúp máy rồi thở phào một cái. Chưa bao giờ cô cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm đến vậy. Là bởi vì cô đã từng si tình Ngọc đến mức khi anh ấy bỏ rơi cô, cô đã nghĩ tới cái chết, đã từng xem anh là cả thế giới để rồi một ngày anh vẫn buông tay. Nhưng hôm nay cô đã đối mặt với mọi thứ, nói ra những điều đến lẽ cô đã nên nói từ rất lâu rồi…

Buổi chiều Hạ và Thành cùng nhau đi dạo bên hàng cây, dưới những đóa ban trắng tinh khôi trong cái se lạnh của tiết trời Đà Lạt. Đôi bàn tay đã siết chặt vào nhau, những cơn gió có thổi qua, trái tim họ cũng không cảm thấy lạnh  giá nữa. Những cánh hoa ban cứ thế rơi xuống, cuốn theo chiều gió trôi vào miền kí ức rồi vội vàng tan biến trong màn đêm. Hạ và Thành cứ thể bước đi cùng nhau bỏ lại những kí ức đau khổ ở khoảng trống sau lưng…

Đôi lời của Rán..Hihi

Rán vốn định viết tiếp, vốn định thêm nhiều nhân vật rồi các tình tiết khác, nhưng bây giờ lại chỉ muốn dừng lại tại đây, câu chuyện này sẽ vẫn tiếp diễn với chúng ta, với những người đang yêu. Rán vốn thích những thứ nhẹ nhàng và an yên nên có lẽ phải nhờ các bạn viết tiếp rồi. Chuyện tình thì nhiều lắm nhưng mà nếu yêu thương nhau rồi hãy cố gắng trân trọng nhau nhé. Gặp được nhau giữa bao nhiêu người, xin hãy nắm lấy tay nhau mà bước qua giông bão. Nếu một mai có ai đó bỏ bạn mà đi cũng đừng nghĩ mình bị bỏ rơi, hãy học cách tha thứ và bước tiếp vì chúng ta đều xứng đáng có được những an yên trong lòng…

Còn yêu Đà Lạt thì hãy về với nhau!