Ta vẫn đi ngang con đường ấy
Dưới bóng hoàng hôn buổi chiều tà
Em ghé qua miên man luồng gió ấm
Trôi đến tim ta tựa suối ngọt ven đường
Ta thấy em thoảng hương mùi hoa dại
Triền núi vắng thấp thoáng chốn sương mù
Em đắm mình sâu vào màu tím biếc
Tỏa nỗi buồn phảng phất đâu đây
Ta lạc mất em giữa chốn hoang vu ấy
Chỉ thấy hồn hoa em tỏa ấm nơi này
Nhành hoa dại đắm em trong cõi mộng
Khúc nhạc buồn như gió hát bên sông