KHI TÌNH YÊU TRỞ LẠI ( P.1 – Cuộc gặp gỡ định mệnh)

khi tinh yeu tro lai p1

KHI TÌNH YÊU TRỞ LẠI ( P.1 – Cuộc gặp gỡ định mệnh)

KHI TÌNH YÊU TRỞ LẠI ( P.1 – Cuộc gặp gỡ định mệnh) 642 1024

Cuộc đời của mỗi người đôi khi cũng như một câu chuyện cổ tích. Bây giờ người ta thường nói đời thường không như mơ, không có ông bụt, bà tiên, không có hoàng tử và công chúa. Chuyện đó không sai. Nhưng các bạn à, cuộc đời của mỗi người là một câu chuyện, và câu chuyện đó có phải là chuyện cổ tích hay không thì phải dựa vào cách nhìn nhận của mỗi người đối với cuộc đời của họ.

Ghé mắt qua ô cửa sổ phòng trọ ở tầng 3, Hiên lặng nhìn những hạt mưa rơi mỗi lúc một nhiều hơn vào ngày cuối cùng của tháng. Cả buổi chiều thứ bảy hôm đó, cô chỉ đứng đó, đôi mắt vô hồn. Mix – Chú chó của cô hằng ngày vẫn vui đùa, hôm nay cũng nằm hướng ra ngoài cửa số, đôi mắt lim dim chìm vào trong giấc ngủ. Thỉnh thoảng anh ta lại nấc lên từng tiếng, chắc là đang mơ. Rồi bỗng chợt mưa nặng hạt hơn, gió thổi những hạt mưa hắt vô bên khung cửa sổ, hạt mưa chạm nhẹ vô gò má của Hiên khiến cô giật mình. Hiên vội đóng cửa sổ lại rồi chạy lên giường chùm mền. Như thường lệ, cô lại mở điện thoại và lướt facebook. Dạo qua một vòng, Hiên bắt đầu thấy mỏi mắt rồi chìm vào giấc ngủ từ lúc nào không biết.

“ Tích, Tích, Tích….” Tiếng chuông đồng hồ reo. Hiên tỉnh dậy. Chao ôi không thể tin là cô lại ngủ nhiều như thế. Bây giờ đã là sáng chủ nhật rồi sao? Ahuhu

Cô vội bật dậy khỏi giường, mở cửa sổ đón ánh nắng sớm, đánh răng, rửa mặt rồi pha một ly cà phê cho mình. Hiên thích uống cà phê sữa, vị đắng đắng của cà phê hòa quyện cái vị ngọt béo ngậy của sữa lan tỏa hương thơm khắp gian phòng. Hiên thường ngửi một lúc lâu trước khi uống và nhắm mắt lại để thưởng thức cái hương vị nồng nàn ấy. Ở thành phố buồn này, ly cà phê buổi sáng là cách tốt nhất để cô thấy lòng mình được ấm áp. Trải qua một cuộc tình dang dở, Hiên nhận ra trái tim mình không còn nguyên vẹn như trước, ít nhiều gì nó cũng đã từng tổn thương và vết thương đó lại do chính người mà cô yêu nhất đem lại. Hoài niệm lại cái thuở ngây thơ ấy, lại khiến trái tim cô có thêm vết xước, giờ đây người cô yêu chắc đang hạnh phúc bên một ai đó, và biết đâu chỉ mình cô là người vẫn ôm những kỉ niệm nên chôn vùi. Nghĩ rồi cô làm một hơi hết ly cà phê.

“Ngọt quá!” Hiên thốt lên. Cô vội vàng đặt ly cà phê xuống. Trở lại với công việc yêu thích của mình, Hiên mở một bản nhạc mà cô thích nhất, đeo tai phone, cô du dương theo từng câu hát. Đôi tay Hiên lại hì hục với những bức vẽ. Ngày trước nếu như ba mẹ không ngăn cấm thì chắc có lẽ giờ cô đã theo trường mỹ thuật nào đó. Nét vẽ của Hiên vẫn còn thiếu nhiều thứ lắm, cô tự nhủ bản thân như vậy. Mọi thứ với cô bây giờ cũng thiếu thốn như tình cảm trong trái tim cô vậy, chẳng thể mở lòng với ai sau một lần tan vỡ. Dường như cô quá si tình và mê muội, cái si tình và mê muội đó khiến cô mãi mơ hồ, mãi mông lung trong một mớ hỗn độn của tình yêu, sự hận thù và tha thứ. Rồi cứ thế thời gian trôi qua, Hiên trở thành một con người khép kín vốn không hề giống cô ngày trước. Hiên du dương theo điệu nhạc, khóe mắt cô bỗng ướt từ lúc nào. Cô gục mặt xuống và khóc một trận long trời lở đất mà quên mất mình chưa đóng cửa sổ. Cô vội vàng chạy ra đóng thì có một tờ giấy của ai đặt ở đó:

“ Cô gái à! Nếu có khóc thì đừng khóc một mình, hãy khóc trên vai một ai đó!”

Hiên trợn mắt nhìn dòng chữ trong mẩu giấy, cô mở cửa nhìn ra ngoài thì không thấy ai hết. Ở cái lầu ba này ngoài phòng cô ra thì chỉ có một phòng của một người nữa. Mà người trong phòng này thì cô chưa gặp bao giờ từ lúc cô chuyển trọ tới đây. Căn phòng đấy luôn luôn khóa cửa và chỉ đêm mới sáng đèn. Thật kì lạ, không lẽ có ai trêu mình. Ơ mà thật mình cũng vô ý quá đang yên đang lành thì khóc lóc chi . “Hụ Hụ. Ngại quá đi mất”. Hiên phụng phịu. Đang suy nghĩ một hồi thì bỗng có tiếng gõ cửa.

Ai vậy? Hiên nói vọng ra.

Không có tiếng trả lời. Hiên hỏi lại lần nữa nhưng vẫn không có ai nói gì cả. Hiên  sợ nhưng cô vẫn tò mò. Làm một cú liều vậy, Hiên mở cửa ra thì thấy ngay dưới chân mình có một chiếc hộp màu xanh. Cô nhìn xung quanh không có ai rồi lặng lẽ cầm hộp quà lên. Chiếc hộp xinh xắn có một chiếc nơ màu hồng phấn, màu mà cô thích nhất. Bỗng có một mảnh giấy rơi ra

“Tặng em. Cô hàng xóm hay khóc nhè.”

Lần này, Hiên lại càng sửng sốt hơn. Cô vội nghĩ ngay người ở phòng bên cạnh. Hiên cầm hộp quà hùng hổ chạy qua. Thật kì lạ cửa lại khóa. Không có ai ở nhà. Hừ Hừ. Hiên tức giận về phòng, đê hộp quà lên bàn rồi chùm mền nhắm mắt định ngủ. Cơ mà cô không sao ngủ được. Không biết vì bụng đói hay là vì hộp quà kia. Hiện bật dậy, cô lại cầm hộp quà. Lưỡng lự một hồi lâu, cô cũng dám mở nó. Hiên nhìn trừng trừng món quà . Đó là con totoro bằng bông. Từ bữa tới giờ, Hiên rất thích totoro mà chưa ai tặng cô cả. Cơ mà, tại sao lại biết cô thích totoro nhỉ? Thật kì lạ? Hiên lại lạc trôi vào vòng suy nghĩ lẩn quẩn. Bỗng chuông điện thoại reo.

“Alo, tao nghe nè mày?” Hiên nghe máy

“- Hiên her. Mày biết tin gì không. Tối qua tao thấy thằng Dũng ngày trước học chung lớp với mình ở ngoài đường á. Cơ mà nó đi nhanh quá. Tao không kịp hỏi mày ơi.

– Chắc mày nhìn lầm rồi chứ chẳng phải hết cấp ba nó qua Mĩ du học rồi sao. Sao lại ở đây được

– Ờ. Cũng có thể . Lúc đó cũng có khi tao nhìn nhầm thật. Nhưng mà ….

– Nhưng gì mà nhưng. Giờ đi ăn với tao đi. Đói quá rồi mày ơi.

– Biết ngay mà, thế cô nương muốn ăn gì đây để tôi qua chở đi.

– Gì cũng được, không cay là được.

– Rồi ok. Mày thay đồ rồi ra đường đứng chờ đi. Tao qua đón giờ á.

– Ok mày.”

Và ngày chủ nhật của Hiên lại vi vu với cô bạn thân của mình khắp các quán ăn vặt của thành phố. Rồi họ rủ nhau đi cà phê.

“- Hiên à. Mày nghĩ xem. Nếu thằng Dũng về thật thì nó có qua tìm mày không?

– Mày điên à. Nó tìm tao làm chi. Có khi giờ nó quên tao với mày luôn rồi ý chớ.

– Hồi bữa cấp ba nó chả thích mày như gì á. Đẹp trai, cao to, nhà giàu vậy mà mày không chịu lại đi rước cái của nợ kia vô rồi giờ khổ chưa.

– Mày thôi đi được không.

– Thôi được rồi tao không nói nữa. Nhưng dù sao thì…

Hiên trợn mắt.

– Thôi thôi giờ tôi chở cô về, nhìn sợ quá đi thôi.

– Phải vậy chứ. Giờ tao chỉ còn mày là đồng ý làm osin cho tao thôi Dung à. Hê hê

– Mày nói nữa tao cho mày ở đây luôn bây giờ. Về thôi.”

Hiên về tới phòng, cô ghé mắt qua phòng bên cạnh. Cô thấy sáng đèn. Cửa không khóa. Thế là Hiên vội vàng cầm quà chạy qua gõ cửa. Cô định là mở cửa ra sẽ hỏi cho rõ và cho một tràng. Cánh cửa vừa mở. Hiên trợn mắt nhìn người trong căn phòng đó. Hộp quà rơi xuống đất. Là Dũng, tên bạn chơi chung ba năm cấp ba của cô ngày trước.

…Continue…