Đó là một buổi chiều cuối tháng tư, khi những cơn mưa vội vàng kéo đến thành phố buồn, tôi bất chợt gặp em trên phố, ánh mắt đó khiến trái tim tôi chợt tan ra….
Lần đầu gặp em
Buổi chiều hôm nay, Đà Lạt mưa rả rích, tại căn phòng bé nhỏ của mình, Minh đang lướt facebook để tìm khách hàng cho homestay nơi cô làm việc. Cô bỗng thấy bài đăng của một khách hàng tên Tuấn đăng trên facebook tìm phòng cho chuyến đi chơi của mình. Minh liền kết bạn rồi nhắn tin tư vấn.
– Dạ. Chào bạn. Hiện homestay bên mình đang còn phòng bạn nhé!
– Cảm ơn bạn nha! Nhưng bạn của mình tìm được phòng cho mình rồi nek.
– Dạ. Vậy hẹn bạn dịp khác ạ. Chúc bạn chuyến du lịch Đà Lạt vui vẻ nha.
– Cảm ơn bạn nek.
Mọi thứ trôi qua cho tới tối khi Minh lướt facebook cô lại vô tình thấy Tuấn đăng trên trang cá nhân cần địa chỉ các quán cà phê đẹp tại Đà Lạt. Tính Minh nhiệt tình nên cô nhanh nhẹn nhảy vô tư vấn, Minh lấy facebook gửi cho Tuấn link về những quán cà phê. Hai người bắt đầu nhắn tin qua lại với nhau.
– Cảm ơn bạn nhé. Tuấn nhận được tin nhắn của Minh thì nhắn lại.
– Hihi. Không có gì đâu nè. Minh vừa cười vừa nhắn tin cho Tuấn
– Mà bạn bao nhiêu tuổi vậy? Tuấn nhắn cho Minh.
– Mình sinh năm 94. Còn bạn?
– Huê. Huê. Mình sinh năm 96.
– Vậy mình hơn bạn hai tuổi rồi. Bạn bằng tuổi em trai mình đó. Minh nhắn tin trả lời lại.
– Vậy chắc giờ mình phải gọi bạn bằng chị quá đi mất. Haha.
– Huê huê. Bạn thích gọi bằng chị hoặc bạn đều được.
– Vậy thôi, gọi bằng bạn đi. :))
…
Tuấn đã lên Đà Lạt được ba ngày , theo dự tính là ngày mai sẽ về. Nhưng đêm nay Tuấn lại không ngủ được. Cậu lấy điện thoại ra và lướt facebook, không hiểu sao lại mò vào trang cá nhân của Minh. Tuấn xem từng bài đăng của Minh, vừa xem vừa cười khúc khích.
Cậu zoom hình của Minh lên và ngắm nhìn thật lâu, Tuấn như bị cuốn hút vào ánh mắt và nụ cười ấy, nụ cười hồn nhiên ấm áp tựa nắng ban mai nhưng sâu trong đôi mắt lại là một nỗi buồn nhẹ nhàng khiến người ta không thể rời đi. Tuấn cứ xem như thế mà không biết tại sao càng nhìn lại càng muốn được gặp Minh ở ngoài đời.
Gia đình Tuấn không phải kiểu gia đình mẫu mực, ba Tuấn mất lâu rồi, mẹ Tuấn thì đi tù vì một thời lầm lỡ để người ta lừa vào con đường phạm pháp. Hôm mẹ cậu bị đưa đi, Tuấn chuẩn bị làm bài thi tốt nghiệp mười hai. Tuấn chán đời bỏ thi, nghỉ học luôn từ đó.
Cậu lao vào con đường mưu sinh. Thời gian sau này, cậu có quen một người con gái xinh đẹp, dễ thương nhưng hai người lại chẳng đến được với nhau vì hoàn cảnh bấp bênh của Tuấn. Cậu thu trái tim của mình lại, chẳng dám yêu, chẳng dám thương ai.
Nơi Sài Gòn đông đúc tập nập đó, đã chứng kiến mối tình đầu đẹp đẽ nhưng nhiều nuối tiếc, người ta rời bỏ Tuấn đi vì cậu không đủ điều kiện, không đủ giàu để có thể lo cho cuộc sống của họ. Nhưng Tuấn không trách họ, chỉ trách bản thân mình không đủ tốt để lo cho người mình thương, trách mình hèn nhát chỉ dám lặng lẽ nhìn họ cất bước rời khỏi cuộc sống.
Tưởng chừng như sau chừng ấy thời gian, trái tim cậu đóng băng nhưng đêm nay thì không. Hình ảnh của Minh làm tâm hồn cậu thổn thức, cảm giác như có thứ gì đó bóp nghẹt lấy trái tim cậu. Tuấn vội vàng lấy điện thoại ra để nhắn tin cho Minh.
– Chào bạn, bên bạn còn phòng không?
– Bên mình còn một phòng đơn duy nhất thôi, mà nó ở ban công á bạn. Minh thấy tin nhắn của Tuấn thì trả lời lại.
– Vậy mai mình đặt một phòng đơn bên đó, tầm trưa mai mình chuyển qua được không?
– Bạn đặt phòng thì cho mình xin tên với số điện thoại nhá. Cơ mà không phải bạn đặt được phòng rồi cơ mà.
– À. Tại bạn mình mai về rồi mà mình thì chưa muốn về, mà muốn chuyển qua ở homestay xem cảm giác thế nào á, hỏi xem bạn còn phòng không thì qua bên bạn ở nè. Tuấn vừa nhắn tin vừa cười thầm.
– Huê huê. Chắc là mê cô nào ở Đà Lạt rồi không chịu về chứ gì? Minh nhắn tin lại chọc Tuấn.
– Chắc là vậy á. Hihi. :))
– Thế hẹn bạn ngày mai ở homestay nhá. Chúc bạn ngủ ngon. À quên số điện thoại mình nè. Bạn nhá qua đi để biết. Mai tới địa chỉ thì gọi điện mình ra đón.
– Ok bạn nè. Chúc bạn ngủ ngon.
Nhắn tin xong Minh nằm ra giường, cảm thấy sung sướng vì lấp được hết các phòng cho cuối tuần này. Bỗng tiếng chuông điện thoại vang lên. Minh bắt máy.
– Alo. Em nghe này. Khuya rồi sao anh chưa ngủ còn gọi em, nhớ em chứ gì?
– Minh hả. Anh có chuyện muốn nói với em. Giọng của Khang, bạn trai Minh ở đầu bên kia.
– Sao. Có chuyện gì á. Anh nói đi. Em nghe nè.
– Minh à. Mình chia tay đi.
– Anh đừng có mà đùa em kiểu đấy, em đánh anh thật đó.
– Không. Anh không đùa. Mình chia tay nhé. Anh biết anh có lỗi với em nhưng anh không còn muốn bên cạnh em nữa.
– Nhưng tại sao chứ, là tại vì em không tốt, anh nói đi em có thể sửa được mà. Minh vừa nói vừa khóc nấc lên.
– Em đừng khóc, anh không muốn nghe tiếng em khóc. Chỉ là mình chia tay đi. Không có lý do gì cả. Chỉ là anh thấy mình không còn hợp nhau nữa thôi.
– Tại sao lúc đầu anh quen em, anh không nói mình không hợp nhau, sau bây giờ anh lại như thế. Minh nghẹn ngào nói.
– Minh à. Em đừng buồn quá. Thật ra chuyện tình cảm khó nói lắm. Tại thời điểm đó anh thương em thật lòng nhưng bây giờ anh mới nhận ra anh không thật sự yêu em nhiều như anh nghĩ. Thật lòng xin lỗi em, giữ gìn sức khỏe và sống hạnh phúc em nhé.
– Tít….Tít… Khang tắt máy để lại Minh một mình thờ thẫn.
Ở ngoài kia , bầu trời đang đổ cơn mưa rất lớn. Nước mắt Minh tuôn rơi. Cô không tin vào những điều mình nghe thấy, không tin vào sự thật rằng Khang chia tay với cô. Mới hạnh phúc bên nhau cơ mà, tại sao bây giờ lại chia tay. Cô chùm chăn khóc nấc lên từng cơn.
Trái tim cô như muốn vỡ tan ra, ai đó đã bước đến trao cho cô những ngọt ngào rồi phút chốc rời đi. Tình yêu thật giống như một giấc mơ, phút chốc vụt mất, tỉnh giấc mới thấy đau lòng. Cứ như thế, Minh khóc suốt một đêm dài đằng đẵng..
– Alo. Giờ mình qua nhận phòng nha bạn. Tuấn hí hửng nhắn tin cho Minh.
– Ừ nè. Bạn qua đi. Qua tới thì gọi mình ra đón, vì homestay nằm trong hẻm nên hơi khó tìm nha. Minh nhắn tin lại cho Tuấn.
– Ok bạn nè.
Tiếng chuông điện thoại của Minh lại vang lên.
– Alo. Mình nghe. Minh bắt máy trả lời.
– Mình tới đầu hẻm rồi bạn ơi. Bạn ra đón mình đi.
– Ok. Bạn đợi mình xíu.
Minh vội vàng cầm dù chạy ra đầu hẻm. Đà Lạt mùa này đang vào mùa mưa, trời lúc nào cũng có những cơn mưa bất chợt. Những cơn mưa mang một màu buồn man mác, màu buồn khiến trái tim những kẻ si tình muốn tan chảy.
Tuấn đang đứng nép ở mái che của một ngôi nhà ở đầu hẻm vì trời bắt đầu mưa to thì thấy Minh bước tới. Nhìn thấy minh, Tuấn chợt rung động. Ở ngoài trông Minh còn đẹp hơn trong hình. Một nét đẹp dịu dàng thơ ngây nhưng chất chứa những buồn đau. Mái tóc dài đen nhánh, đôi mắt to tròn đượm những nỗi u buồn, thật khiến con người ta muốn che chở.
– Chào bạn. Bạn đi theo mình nhé. Trời mưa rồi. Minh nhẹ nhàng nói.
– Ok bạn. Đi lẹ không có mưa to ướt hết nè.
Vì trời mưa nên Tuấn đi chung dù với Minh. Cậu khẽ lén nhìn qua Minh, mái tóc cô bay bay trong gió, để lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi má ửng hồng trong tiết trời se lạnh của Đà Lạt. Nhưng đôi mắt ấy lại không vui, đôi môi ấy cũng không chịu mỉm cười, Tuấn nhìn thấy đôi mắt ấy đỏ hoe. Tuấn thầm nghĩ có ai làm bạn khóc sao, tại sao bạn lại buồn như thế, yếu đuối như vậy thật làm người ta thấy thương mà.
– Phòng của bạn đây. Cần gì thì bạn cứ xuống tìm mình hoặc gọi điện cho mình nhé. Ban ngày mình trực ở đây. Minh đưa chìa khóa phòng cho Tuấn nói rồi bước xuống cầu thang.
– Bạn ơi! Tuấn vội vàng gọi Minh.
– Sao á bạn. Minh quay đầu lại hỏi Tuấn.
-À. Không có gì. Cảm ơn bạn nhé! Tuấn định nói gì nhưng thôi.
– Không có gì nè bạn.
Tuấn nhìn bóng Minh khuất xuống dưới cầu thang rồi mới đóng cửa phòng vào nằm nghỉ. Hình ảnh của Minh hiện lên trong đầu cậu càng lúc càng nhiều. Khuôn mặt, ánh mắt của Minh xuất hiện khắp mọi nơi, nhắm mắt lại Tuấn cũng không thể quên được. Cậu liền lấy điện thoại ra nhắn tin cho Minh.
– Bạn đang có chuyện gì hả? Mình có cảm giác bạn đang buồn chuyện gì đó phải không?
– Mình có buồn chuyện gì đâu. Mình bình thường mà. Hi hi…Minh nhắn tin lại cho Tuấn.
– Mình thấy bạn không được vui lắm. Bạn không sao là được rồi. Bạn cười đẹp lắm, đừng để đánh mất nụ cười ấy nhé. Tuấn vừa nhắn tin vừa mỉm cười.
– Cảm ơn bạn. Minh nhắn tin lại rồi thở dài. Cô không còn tâm trí nào để quan tâm tới những lời đường mật nữa, vì trong lòng cô giờ đây là một khoảng mênh mông vô tận chứa đựng toàn nỗi buồn. Rồi bỗng tiếng chuông tin nhắn của Minh vang lên. Khang muốn hẹn gặp cô ở quán cà phê cũ nơi hai đứa vẫn thường hẹn hò. Minh chợt có chút vui, một chút hy vọng nào đó đang len lói trong cô.
…continue…