CHUYỆN TÌNH ĐÀ LẠT (P.4 – Liệu anh và em có thể trở về bên nhau?)

chuyen tinh da lat phan 4

CHUYỆN TÌNH ĐÀ LẠT (P.4 – Liệu anh và em có thể trở về bên nhau?)

CHUYỆN TÌNH ĐÀ LẠT (P.4 – Liệu anh và em có thể trở về bên nhau?) 642 1024

Chuyện tình ĐÀ LẠT (P.Cuối)

 

Rời xa em – người tôi thương

Tối hôm sau Minh đi làm về, thấy Tuấn đã chuẩn bị đồ ăn sẵn sàng, cậu kéo cô vô bàn ngồi ăn. Hai người vừa ăn vừa nói chuyện với nhau rất vui vẻ. Bỗng tiếng chuông điện thoại của Tuấn vang lên, người ta nói đông khách nên Tuấn phải đi làm lại gấp.

Tuấn chỉ kịp ăn với Minh xong bữa cơm rồi vội vàng dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị đón xe về lại Sài Gòn gấp trong tối nay.

– Em đừng buồn nhé đồ ngốc. Ở đây nhớ giữ gìn sức khỏe. Anh sẽ gọi cho em hằng ngày để kiểm tra đấy. Tuấn dịu dàng nói với Minh.

– Em biết rồi a đi cẩn thận đó. Tới nơi nhớ nói em nha. Minh nghẹn ngào nói, mắt ươn ướt.

– Lại đây nào. Lại còn nói mình không ngốc đi. Không được khóc nghe chưa. Anh thương em lắm đó. Tuấn ôm Minh vào lòng nói rồi khẽ hôn lên trán Minh.

– Anh đi đây. Em vô phòng đi không lạnh đó. Tuấn nói rồi xách đồ đi.

– Em biết rồi. Anh nhớ giữ sức khỏe nhé. Minh đứng ở cửa nhìn bóng hình Tuấn khuất dần sau hành lang rồi mới chịu vô phòng.

Tình yêu của chúng ta đều không ai ngờ được. Mối tình xa cách, anh và em tạm rời xa nhau, nhưng ai đâu ngờ sóng gió cứ thế mà kéo đến duyên phận cũng đành lỡ làng…

Đêm đó Tuấn trở về Sài Gòn, sáng hôm sau lại tiếp tục với công việc của mình. Chiều hôm đó đi làm về muộn, Tuấn sợ Minh đợi mình lâu bèn vội vàng chạy về. Chạy nhanh quá tới đầu hẻm gần phòng tránh một chú chó qua đường nên tông ngay xe vào cây cột điện. Tối đó, Minh đợi mãi không thấy Tuấn đâu, cô gọi điện cho Tuấn nhưng không thấy anh bắt máy.

Cô bắt đầu lo lắng rồi suy nghĩ lung tung, cả đêm đó cô lại khóc, lại không ngủ được. Vì thật ra cô thương Tuấn, không biết Tuấn có bị làm sao không. Nhưng không biết lên Sài Gòn đi đâu để tìm Tuấn. Sáng hôm sau Minh gọi tiếp thì có người bắt máy nói Tuấn bị tai nạn xe đang nằm ở bệnh viện Chợ Rẫy Sài Gòn. Cô vội vàng thu xếp đồ đạc, ra thẳng bến xe lấy chuyến xe sớm nhất đi Sài Gòn.

Ngồi trên xe cô lo lắng không yên, không biết Tuấn bị tai nạn không. Tới nơi cô đi thẳng tới bệnh viện để tìm phòng Tuấn đang nằm, loay hoay một hồi cô mới biết là Tuấn bị gãy tay với trấn thương nhẹ, đang nằm ở phòng A lầu 1. Tìm được tới phòng của Tuấn, cô gõ cửa thì không thấy Tuấn đâu, thấy một cô gái đang ngồi gọt trái cây. Thấy Minh cô ta bước ra nói:

– Cô tìm ai?

– Dạ. Bệnh nhân Tuấn có nằm ở phòng này không ạ?

– Đúng rồi . Anh Tuấn nằm ở phòng này. Tôi là bạn gái của anh ấy. Cô tìm anh ấy có việc gì?

– À…dạ… Cô đưa cái này cho a Tuấn dùm tôi với ạ. Minh nghẹn ngào nói với cô gái.

– Minh…Tuấn vừa đi vệ sinh ra thấy Minh đang đứng ở cửa bèn gọi.

Minh nhìn thấy Tuấn, cô vội vàng đánh rơi chiếc giỏ trái cây trên tay xuống đất, cô chạy đi nước mắt ướt đẫm. Tuấn vội vàng đuổi theo, nhưng vì mới tai nạn xe còn đau nên không đuổi kịp.

– Minh! Em đâu rồi. Em về đây đi. Em đi đâu vậy đồ ngốc này! Không thấy Minh đâu Tuấn hét lên.

Minh đứng nép sau bức tưởng lặng lẽ khóc định bước ra thì cô gái hồi nãy bước tới đỡ Tuấn dậy nói:

– Anh có sao không? Anh đứng dậy đi! Anh mới bị tai nạn xong không nên chạy vậy đâu.

Tuấn rời đi, Minh khẽ quỵ xuống khóc, cô cảm thấy mình bị tổn thương bị lừa dối. Cô thẫn thờ ra bến đón xe về lại Đà Lạt.

Về tới phòng, Tuấn lấy điện thoại ra gọi cho Minh nhưng cô không bắt máy, nhắn tin cô không chịu trả lời. Tuấn gọi mãi, một lúc sau mới thấy Minh bắt máy:

– Anh đừng gọi cho em nữa, em lên xe về lại Đà Lạt rồi. Anh ở nơi đó nhớ giữ gìn sức khỏe. Ở bên cạnh anh có người chăm sóc rồi, em yên tâm rồi, không lo cho anh nữa đâu. Minh vừa nói vừa khóc nấc lên.

– Em hiểu lầm rồi… Minh… Tuấn chưa kịp nói thì Minh cúp máy.

Tuấn quay sang nhìn Hạ, người yêu cũ rồi nói:

– Cô đã nói gì với cô ấy?

– Em có nói gì đâu. Em chỉ nói em là bạn gái của anh thôi. Hạ vô tư nói với Tuấn.

– Cô! Cô thật quá đáng. Tôi với cô đã kết thúc lâu rồi. Sao cô còn làm tổn thương cô ấy. Tuấn tức giận nói với Hạ.

– Anh không thể cho em cơ hội nữa được sao, em vẫn còn thương anh, chuyện lần trước , em biết em sai rồi , anh để em quay lại về bên anh đi. Hạ vừa nũng nịu vừa nói với Tuấn.

– Xin lỗi cô. Tôi không thể. Bây giờ trong trái tim tôi đã có cô ấy rồi, tôi thương cô ấy thật lòng, cô có hiểu hai từ thật lòng là sao không? Tuấn càng tức giận nói với Hạ rồi đẩy cô ra.

– Em không tin là chúng ta không thể làm lại từ đầu. Hạ cố chấp nói.

– Chuyện của chúng ta đã kết thúc lâu rồi, tôi bây giờ đã không còn cảm giác gì với cô nữa, cô hiểu không, cô đi ra ngoài cho tôi. Tuấn tức giận quát lên với Hạ.

Tuấn đau lòng, trái tim cậu như bị ai bóp nghẹt lại, cậu tự trách mình để người khác làm tổn thương Minh. Minh ơi anh thật sự xin lỗi, em hiểu lầm anh rồi. Minh ơi. Anh thương em.

Tình yêu thật lạ lùng, lúc có rồi thì không trân trọng, đến lúc mất đi ta mới biết điều đó quý giá với mình đến nhường nào. Chúng ta cũng vì chữ yêu mà sinh ra sân, si , hận, thù, ghét bỏ nhưng cũng đừng vì thế mà làm tổn  thương tấm lòng chân thành của người khác.

Mình tìm được nhau rồi liệu có mất nhau thêm lần nữa

Thời gian sau đó, Tuấn nhiều lần gọi điện , nhắn tin cho Minh nhưng không thấy cô trả lời. Vừa khỏi tay, cậu quyết định lên Đà Lạt để tìm Minh giải thích cho cô hiểu. Tối hôm đó như thường lệ Minh đi làm về thì thấy Tuấn đang đứng trước cửa phòng mình, cô toan chạy đi thì Tuấn kéo cô lại, ôm cô vào lòng.

– Anh buông em ra, đồ xấu xa anh buông em ra. Minh vừa khóc vừa nói.

– Em nghe anh giải thích được không đồ ngốc, em nghe anh giải thích một lần thôi rồi em muốn sao cũng được. Tuấn ôm chặt Minh rồi nói.

– Anh buông em ra đi. Em không muốn nghe. Minh nói, nước mắt giàn giụa.

– Anh xin em đó Minh. Em để anh vào phòng giải thích cho em được không. Anh rất nhớ em. Anh xin em đó, đồ ngốc. Tuấn nghẹn ngào nói với Minh.

Minh siêu siêu lòng, cô mở cửa cho Tuấn vô.

– Anh nói đi. Minh giận dỗi nói với Tuấn.

– Anh biết, em đang rất giận anh nhưng em hiểu lầm anh rồi. Cô ấy là Hạ, bạn gái cũ của anh thôi. Tối hôm đó anh đi làm về muộn, tránh một con chó đang băng qua đường nên bị tông xe vào cột điện, sáng hôm sau tỉnh dậy thì thây mình nằm trong bệnh viện rồi. Anh với cô ấy không có gì hết. Anh xin lỗi đã để em phải chịu tổn thương, để em phải lo lắng. Em tha thứ cho anh đi Minh. Tuấn ra sức giải thích cho Minh hiểu.

Nói rồi Tuấn bước tới ôm thật chặt Minh.

– Em tha lỗi cho anh nha Minh.

– Anh buông em ra …Hu…Hu…Mình vừa nói vừa khóc, vừa đấm vào lưng của Tuấn.

– Em cứ đánh anh đi, đánh cho bõ ghét, đánh xong thì đừng giận anh nữa được không. Tuấn ôm chặt Minh và nói.

– Anh có biết em thương anh nhiều thế nào không? Anh có biết em lo cho anh nhiều thế nào không hả? Ở cách xa anh, biết anh bị tai nạn, mà còn không biết anh ở đâu nữa, anh có biết em thấy bơ vơ thế nào không? Em thậm chí em không biết tìm anh ở đâu, tim em cứ rối bời hết cả lên. Mình vừa giận dỗi nói, vừa khóc.

– Không sao rồi. Anh xin lỗi. Anh ở đây, bên cạnh em mà đồ ngốc của anh. Tuấn nói rồi đặt lên môi Minh nụ hôn nồng nàn. Hai người hôn nhau say đắm, sau những giận hờn, sau những xa cách họ lại trở về bên nhau. Đêm hôm đó, mọi thứ tình cảm dồn lén bấy lâu nay cả Minh và Tuấn đều không thể ngăn cản.

– Em dậy rồi hả, đồ ngốc. Giọng Minh trìu mền nhìn thấy Minh vừa tỉnh giấc ngủ.

– Dạ..Minh vừa ngáp ngủ, vừa nói.

– Anh chuẩn bị đồ ăn sáng cho em rồi đấy. Em ăn đi rồi còn đi làm. Tuấn dịu dàng nói với Minh.

– Dạ. Tuân lệnh. Hihi. Minh vừa cười, vừa nói , trông cô thật đáng yêu như một chú mèo lười.

Buổi tối Minh đi làm về, Tuấn kéo tay cô vào phòng rồi đưa cho cô một hôm quà màu hồng xinh xắn.

– Đây là gì đó ạ. Minh ngỡ ngàng hỏi Tuấn.

– Anh tặng em đó đồ ngốc, em mở ra xem đi. Tuấn nhìn Minh mỉm cười nói.

Minh mở hộp quà ra là một chiếc đầm màu xanh pastel nhẹ nhàng, điểm những bông hoa nhỏ xinh xắn. Theo mong muốn của Tuấn, cô mặc chiếc đầm mà anh tặng rồi bước ra. Trông cô nhẹ nhàng và dịu dàng giống như một tia nắng ấm áp xuyên qua giữa mùa đông lạnh giá. Minh khẽ nhìn Tuấn rồi nở một nụ cười thật tươi.

– Em đẹp lắm, ngốc à. Em cười lên ấm áp, hạnh phúc lắm biết không, đừng có mà khóc nhiều nữa đấy. Có khóc thì anh ở bên cạnh em mới được khóc nha. Tuấn vừa xoa đầu Minh vừa nói.

– Mình hẹn hò em nhé! Anh yêu em! Tuấn dịu dàng nắm tay Minh rồi nói.

– Dạ. Minh nhẹ nhàng, khẽ nhìn Tuấn cười.

Tối nay, Tuấn chở Minh dạo quanh trên những con đường Đà Lạt. Minh ngồi sau xe Tuấn, khẽ tựa đầu vào lưng cậu, ôm thật chặt. Cái lạnh của Đà Lạt chưa bao giờ lại ấm áp như thế, những muộn phiền của ngày hôm qua cứ thế trôi đi vào quên lãng. Giờ đây, trái tim Minh lại rực rỡ như ánh nắng mùa xuân.

Hai hôm sau Tuấn về lại Sài Gòn để tiếp tục công việc của mình. Tuấn và Minh bắt đầu yêu xa. Tối nào hai người cũng giữ thói quen gọi điện cho nhau. Dạo này Tuấn nhận thêm việc để làm với mong muốn tiết kiệm được số tiền lên Đà Lạt sống cùng Minh. Thỉnh thoảng không có thời gian dành cho Minh, cô ấy cũng giận dỗi nhưng Tuấn chỉ dỗ dành một chút là lại hết ngay.

Phải chăng yêu xa, điều mà con người ta cần nhất là sự kiên nhẫn. Kiên nhẫn dỗ dành nhau, kiên nhẫn làm việc, kiễn nhẫn cùng nhau vượt qua nỗi nhớ, kiên nhẫn chờ đợi ngày được trở về bên nhau…

Thời gian trôi qua, đã là cuối năm, sắp đến tết rồi. Tết này Tuấn nói với Minh, là cậu có chuyến đi Nha Trang cùng với bạn bè và họ hàng nên không lên Đà Lạt thăm Minh được. Minh quyết đinh xuống Nha Trang cùng Tuấn. Họ hẹn nhau gặp dưới đó.

Tình yêu là một liều thuốc kì quái mà khi uống vào chỉ một ngụm thôi cũng có thể khiến con người ta bỗng chốc đau thương rồi lại ngọt ngào, có thể vì người mình thương mà vượt qua cách trở. Yêu xa nếu trái tim hướng về nhau, khoảng cách địa lý dù xa xôi thế nào cũng kéo về được bằng một gang tay, nhưng nếu một trong hai người đã hết yêu thì khoảng cách trong lòng cũng trở thành vô tận.

– Em mới tới Nha Trang rồi. Nắng nóng quá. Minh nhắn tin cho Tuấn khi vừa mới bước vào khách sạn nhận phòng.

– Đồ ngốc. Em đi một mình hay với ai đó. Tuấn thấy tin nhắn của Minh liền nhắn lại

– Em đi với hai đứa bạn nè. Minh nhắn tin lại.

– Em nghỉ ngơi rồi chơi với bạn đi. Nhắn cho anh địa chỉ khách sạn để tối anh qua đón em đi chơi nhé.

– Em biết rồi nek. Minh nhắn cho Tuấn rồi đi sắp xếp đồ đạc.

Buổi chiều Minh nằm lang thang trên facebook , cô tình cờ vô trang cá nhân của Tuấn, cô để ý thấy bài đăng của Tuấn luôn có một cô gái thả tim. Cô lại mò vào facebook của cô gái đấy và thấy hình chụp chung của Tuấn với cố ấy cùng những người khác, thật lạ vì cô ấy có tag tên của Tuấn nhưng lại không thấy trên trang cá nhân của cậu, Minh thầm nghĩ chắc Tuấn bật tính năng xét duyệt trên trang cá nhân của mình.

Một lát sau tắm rửa xong, Minh lại cầm điện thoại tò mò xem trang facebook của cô gái lúc nãy. Cô bất ngờ khi thấy hình chụp chung của Tuấn cùng cô ấy và những người khác. Nhưng trong từng bức hình, cô ấy lại luôn đứng cạnh Tuấn. Minh vội tắt điện thoại, cô nằm xuống, đầu óc suy nghĩ vẩn vơ, đi chơi với bạn nhưng trong đầu Minh luôn hiện lên hình ảnh của Tuấn và cô gái ấy, tại sao không có gì, Tuấn lại phải chặn bài tag tên mình của cô gái ấy.

Một loạt suy nghĩ cữ miên man trong đầu Minh. Buổi tối minh sửa soạn quần áo ngồi đợi Tuấn qua đón, nhưng đợi mãi, đỡi tới hơn mười một giờ vẫn không một cuộc điện thoại, không một tin nhắn. Minh bắt đầu ghen, bắt đầu giận dỗi, cô gọi cho Tuấn nhưng không bắt máy, nhắn tin nhưng không trả lời, cô bắt đầu cảm thấy đau lòng.

Có lẽ Tuấn đã không còn thương cô nữa, anh đã có người mới, chắc bây giờ Tuấn đang vui vẻ bên ai đó mà không thèm quan tâm tới Minh, không thèm quan tâm tới một người đang ngồi chờ đợi cậu đến đau lòng. Tối đó Minh không sao ngủ được, cô quyết đinh nhắn cho Tuấn một tin.

“Sáng mai hẹn anh sáu giờ ở bãi biển, em sẽ chờ anh cho tới lúc mặt trời mọc. Nếu anh không gặp em, có lẽ chúng ta xa nhau rồi.”

Sáng ra, Minh vội vàng một mình chạy ra bãi biển chờ Tuấn. Cô ngôi bên bờ biển nhìn những đợt sóng xô vào bờ mà buồn bã. Ở ngoài kia những đôi tình nhân đang nắm tay nhau, những gia đình đang vui đùa rủ nhau ngắm bình minh trên bờ biển.

Mình cô cảm thấy cô đơn lạc lõng, chờ đợi một người, hy vọng người đó sẽ tới mà không thấy một hồi âm. Minh ngồi chờ Tuấn, chốc chốc lại cầm điện thoại ra xem có ai nhắn tin, gọi điện không. Cô cứ thế ngồi đó, nhóm người này tới rồi ra về, nhóm người khác lại tới, mặt trời cũng lên cao rồi. Lúc này nước mắt cô chỉ trực tuôn ra, lòng cô tràn ngập bão tố.

Cô tới vùng đất này để gặp người cô thương nhưng người đó giờ đây đã lỡ hẹn trong im lặng. Minh lặng lẽ lau giọt nước mắt, cô bước những bước nặng nề, kéo theo sau là những nỗi đau, tổn thương và nuối tiếc. Minh cầm điện thoại ra nhắn cho Tuấn một tin nhắn rồi về khách sạn soạn đồ lên lại Đà Lạt.

“ Em xin lỗi. Em về đây. Em không chờ anh nữa đâu. Mình lỡ hẹn với nhau rồi.”

Buổi trưa, Tuấn vội vàng tỉnh dậy. Tối hôm qua đi với bạn mấy đứa ép uống say quá, rồi về phòng ngủ lúc nào không hay. Anh giật mình cầm điện thoại đã là mười giờ trưa rồi. Điện thoại là mấy trăm cuộc điện thoại cùng biết bao tin nhắn của Minh.

Tuấn vội vàng chạy ra bãi biển gọi điện cho Minh nhưng không thấy cô nhấc máy. Tuấn chạy sang khách sạn theo địa chỉ mà cô nhắn cho anh, lên tới phòng thì bạn Minh nói sáng nay cô thu xếp đồ đạc về Đà Lạt sớm rồi. Tuấn thất vọng ra về. Lòng cậu đau nhói.

Tuấn tự trách bản thân mình sao có thể thất hứa, sao có thể lỡ hẹn với Minh, sao có thể làm cô tổn thương như thế. Để Minh từ Đà Lạt xuống đây với mình, rồi lỡ hẹn để cố ấy phải một mình quay lại Đà Lạt. Minh ơi. Em đang buồn và khóc nhiều lắm phải không. Anh thật là một tên xấu xa mà. Tuấn quỵ xuống, giọt nước mắt của cậu rơi.

Tuấn tự đấm mình thật mình vì làm sao có thể khiến cô ấy đau lòng như thế. Tuấn gọi điện cho Minh, nhắn tin cho cô nhưng tất cả đều chìm trong im lặng. Buổi tối, Tuấn lại gọi điện cho Minh. Chỉ nghe thấy giọng cô thều thào nói:

– Anh hả. Anh đừng gọi cho em nữa. Em không muốn nói chuyện với anh nữa đâu.

– Đừng mà Minh. Anh xin lỗi. Em tha lỗi cho anh được không. Anh biết lỗi của anh rồi. Giọng Tuấn năn nỉ Minh.

– Anh đừng nói thêm gì nữa. Sau này mình sẽ chẳng gặp nhau nữa đâu. Minh nói rồi khóc nức nở.

– Em đừng khóc, em đừng khóc đồ ngốc của anh. Tuấn sốt ruột, lo lắng cho Minh nói.

– Tít…Tít…Minh đã tắt điện thoại.

Tuấn gọi điện lại cho cô nhưng chỉ toàn thuê bao. Cậu cảm thấy bản thân mình vô cùng có lỗi, tâm tư rối bời, trong lòng là một mớ hỗn độn và đau khổ. Tuấn thức suốt đêm hôm đó dằn vặt mình, gặm nhấm nỗi đau. Cậu quyết chờ tới sáng để bắt chuyến xe sớm nhất lên Đà Lạt tìm Minh.

Lên tới Đà Lạt cậu chạy tới phòng trọ tìm nhưng không thấy cô đâu cả, cửa phòng thì khóa, hỏi phòng bên cạnh thì nói là cô chuyển đi rồi. Tuấn ngồi gục xuống, lòng đau đớn, chúng ta sẽ chẳng thể gặp lại nhau hả em.

Anh thật sự rất thương em, nhớ giữ gìn sức khỏe nhé đồ ngốc của anh, mãi yêu em. Tuấn cầm điện thoại nhắn tin cho Minh rồi lững thưng quay trở lại Sài Gòn, trong lòng cậu lúc này là một khoảng không hoàn toàn trống rỗng, ở đó hình bóng Minh cứ dần dần rời xa, cậu có đưa tay với cũng không giữ lại được nữa rồi.

Người ta nói một lần lỡ hẹn phải chờ trăm năm. Nhưng ai đâu ngờ, một lần lỡ hẹn của ta, người lại rời đi mãi mãi. Dẫu có phải chờ trăm năm, ta cũng nguyện, chỉ xin một lần được gặp lại người ta thương.

Liệu anh và em có thể trở về bên nhau?

Sau ngần ấy thời gian dài đằng đẵng, mọi thứ vẫn cứ trôi qua. Tuấn tiếp tục với công việc của mình, cậu giờ đã là chủ của một quán cà phê ở Sài Gòn.

Những ngày cuối tháng tư Đà Lạt bắt đầu có những cơn mưa bất chợt, những hạt mưa len lói trong từng góc phố nhỏ gợi lên trong lòng người biết bao nhiêu tâm tư. Tuấn đang ở Đà Lạt. Qua bao nhiêu thời gian, bao nhiêu lần lên đây chỉ mong một lần gặp lại Minh nhưng đều không tìm thấy cô ở đâu.

Tuấn đi vòng qua những con đường, nơi ngày trước đã từng cùng Minh hẹn hò. Tuấn nhớ Minh, nhỡ những nụ hôn dịu dàng, những cái đan tay ấm áp, nhớ nụ cười, nhớ ánh mắt của cô. Chiều nay Tuấn đang đi dạo, trời bỗng đổ cơn mưa rào.

Cậu vội vàng chạy tới trú ở trạm xe bus ven đường. Đang đứng đó Tuấn bất chợt thấy một cô gái cũng chạy tới trú mưa. Tuấn khe khẽ nhìn sang. Vẫn nụ cười ấm ấp đó, vẫn đôi mắt u buồn, vẫn mãi tóc đen óng mượt, là Minh, chính là Minh, chính là người cậu đã đem lòng yêu thương, chờ đợi suốt bao năm tháng qua. Bỗng nhiên Minh nhìn qua.

Cả Minh và Tuấn đều xúc động, đôi mắt cả hai đều ướt. Những giọt nước mắt lăn dài trên gò má của Minh. Họ chỉ đứng nhìn nhau, ngoài trời cơn mưa đang đổ xuống cuốn trôi đi những năm tháng đau thương.

Một buổi chiều cuối tháng tư, khi những cơn mưa vội vàng kéo đến thành phố buồn, tôi bất chợt gặp em trên phố, ánh mắt đó khiến trái tim tôi chợt tan ra….

Thương em, đồ ngốc của anh!